Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 16

đi tìm kiếm ở chiếc tủ thấp dưới TV.
Cô nhớ rõ trong phòng có hộp thuốc, có một đêm khuya, Chu Cẩn Nghiêu mang vẻ mệt mỏi trở về, cô đã thấy anh lấy hộp thuốc ra khử trùng vết thương trên cánh tay, nhưng lúc đó cô vẫn rất sợ hãi Chu Cẩn Nghiêu làm gì mình, nên đành giả vờ ngủ.
Hạ Mạt tìm được hộp thuốc, nhẹ nhàng khử trùng vết thương trên mặt Đại Xuyên, rồi cắt một miếng băng gạc vừa đủ dán lên.
"Xong rồi, mấy ngày tới đừng để vết thương dính nước nhé", Hạ Mạt dán nốt miếng băng dính cuối cùng.
Đại Xuyên gật đầu, đứng dậy đi về phía cửa.
Cửa mở ra, cô gái ban nãy giúp Hạ Mạt giải vây thấy Hạ Mạt, cô ấy hạ tay đang định gõ cửa xuống, sắc mặt có chút xấu hổ đứng ở trước cửa.
“Cô chủ.” Đại Xuyên khẽ gọi một tiếng, rồi nghiêng người đứng sang một bên.
“Đại Xuyên, anh ra ngoài trước đi.
Tôi có chuyện muốn nói riêng với vị tiểu thư này.” – Cô gái dịu dàng cất lời.
Đợi Đại Xuyên rời đi, cô gái mới đưa mắt đánh giá Hạ Mạt, ánh mắt lộ rõ sự tò mò.
“Xin chào, em tên là Thang Giai Hủy.” Không đợi Hạ Mạt kịp đáp lại, cô gái đã vội vã hỏi tiếp “Chị là bạn gái của anh Cẩn Nghiêu à?” Nhìn dáng vẻ bối rối, không biết nên trả lời thế nào của Hạ Mạt, Thang Giai Hủy khẽ chùng xuống, trong lòng có chút hụt hẫng.
Kỳ thực, sự thật đã quá rõ ràng, cô không cần phải hỏi thêm nữa.
Huống hồ, cô cũng đã biết từ lâu rằng Chu Cẩn Nghiêu có người yêụ Cô từng thấy qua một bức ảnh.
Trong ảnh, Chu Cẩn Nghiêu cao ráo, gương mặt tuấn tú, đứng bên cạnh một cô gái dịu dàng, ánh mắt tựa sao mai, trông rất giống Hạ Mạt.
Mà giờ phút này, trước mắt cô là Hạ Mạt mặc đồ ngủ và khoác áo khoác của Chu Cẩn Nghiêu, lại xuất hiện trong phòng anh – đáp án đã quá rõ ràng.
“Chị tên là gì?
Chị đến từ Trung Quốc sao?” “Tôi tên là Hạ Mạt.” “Vâng… Tôi đến từ Trung Quốc.” Nghe thấy câu trả lời của Hạ Mạt, gương mặt Thang Giai Hủy rạng rỡ hẳn lên.
Cô hào hứng nói “Ba em cũng là người Trung Quốc.
Hồi nhỏ ông từng đưa em về quê, nơi đó ai cũng nhiệt tình, em rất thích Trung Quốc ” Thấy Thang Giai Hủy khi nhắc đến Trung Quốc thì ánh mắt đầy vui sướng và hoài niệm, Hạ Mạt khẽ cúi mắt, không nói gì thêm.
Hai chữ “Trung Quốc” như nhát dao đau nhói xoáy sâu vào lòng cô.
Đó là quê hương cô, là gia đình của cô, nhưng giờ đây… cô lại chẳng thể quay về.
Thang Giai Hủy dường như cảm nhận được cảm xúc của Hạ Mạt có chút chùng xuống, cô liếc nhìn đồng hồ, “Anh Cẩn Nghiêu cùng ba em ra ngoài bàn chuyện làm ăn, chắc sắp về rồi.
Chị đừng lo nhé.” Hạ Mạt nhìn gương mặt rạng rỡ và trong trẻo của cô gái trước mặt, lòng thầm nghĩ, chắc hẳn cô ấy không biết “chuyện làm ăn” giữa Chu Cẩn Nghiêu và cha cô ấy là kiểu gì.
“A, bọn họ về rồi Em nghe thấy tiếng xe ” Thang Giai Hủy phấn khích chạy tới cửa sổ, ngó xuống sân phía dưới nhà.
Hạ Mạt cũng nhìn theo, thấy Chu Cẩn Nghiêu bước xuống từ chiếc SUV đen bóng.
Anh mặc áo thun đen, khi mở cửa xe, cơ bắp ở cánh tay hiện rõ từng đường nét.
Dưới thân là quần ieans đơn giản, chân mang đôi ủng.
Anh ngẩng đầu nhìn thoáng lên lầụ Hạ Mạt vội lùi lại mép giường, tim đập nhanh như trống trận.
Thang Giai Hủy phấn khích


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡