Chương 20
thốt ra khỏi miệng lại biến thành một tiếng thở dài.
Ban đầu Trần Tư Mẫn cũng không dám tin Tưởng Từ lại muốn học cái môn này.
Nhưng lúc đó giọng điệu của Tưởng Từ vô cùng hào sảng, ánh mắt rạng rỡ vẻ bất cần đời không sợ trời không sợ đất.
Cô nàng còn thao thao bất tuyệt, lập luận sắc bén, tuyên bố rằng mỗi người đều nên giải phóng bản thân, phá vỡ mọi rào cản, dù chỉ là một khoảnh khắc thoát khỏi sự kìm nén trong tốc độ giới hạn cũng đã vô cùng xứng đáng.
"Có phải cậu xem phim "Thiên Nhược Hữu Tình" nhiều quá rồi không?
Rõ ràng là chính miệng cậu nói Lưu Đức Hoa không đẹp trai cơ mà." Lúc đó Trần Tư Mẫn hoàn toàn không hiểu Tưởng Từ đang lải nhải cái gì.
"Vậy giờ phải làm sao đây, cậu ta định rủ cậu đi đua xe à?" Trần Tư Mẫn cẩn thận dè dặt hỏi.
"Không muốn để ý đến cậu ta." Sau giờ tan học ngày hôm sau, Bành Tử Hào cưỡi một chiếc Harley Fat Boy đến đỗ chình ình ngay cổng trường.
Chắc cũng chỉ có cậu ta mới dám ngang nhiên đến mức này, nếu đổi lại là học sinh khác, chắc chắn đã chọc tức các giáo viên nữ từ văn phòng tầng ba, đạp tяên đôi giày cao gót hai tấc mua trong dịp giảm giá Giáng sinh năm ngoái ở trung tâm thương mại Lợi Viên, gõ gót giầy cồm cộp cồm cộp bước xuống từng bậc cầu thang thấp, lao đến cổng trường mắng xối xả cái hành động "lấy da bọc sắt" cực kỳ nguy hiểm này.
Ngay giây tiếp theo sẽ là màn triệu tập phụ huynh.
Đi thẳng vào vấn đề, lớn tiếng chỉ trích sự nổi loạn và thiếu hiểu biết của bạn, đá đểu mỉa mai bạn đã học hành chẳng ra gì lại còn dám làm càn như vậy, khiến phụ huynh bạn cũng cảm thấy sự nghiệp giáo dục của mình là một thất bại thảm hại, sinh ra cục t̸h̵ιt̸ xá xíu còn tốt hơn sinh ra bạn.
Tiếp đó, giọng điệu thay đổi 180 độ, giá trị đạo đức được nâng tầm lên tận chín tầng mây, "tấm lòng nhà giáo thương học sinh", chu đáo cặn kẽ như vậy là vì muốn bạn thành tài thành nhân, thế mà bạn lại chẳng thèm màng đến tính mạng của mình, cô giáo thật sự vô cùng đau lòng.
Bành Tử Hào làm gì có cơ hội được chứng kiến cảnh tượng hoành tráng đó.
Hôm nay, hiếm hoi lắm mới thấy cậu ta chịu mặc đồng phục, chiếc áo sơ mi trắng phanh ngực rộng hoác, bên trong là chiếc áo thun đen bó sát càng làm tôn lên vóc dáng gầy gò của cậu ta.
Thậm chí cậu ta còn chẳng thèm đội mũ bảo hiểm, sợ làm hỏng mất kiểu tóc phải tốn nửa chai keo xịt tóc mới vuốt keo được như ý, dáng vẻ dựa hờ vào thân xe trông vô cùng lãng tử.
Tưởng Từ vừa bước ra khỏi cổng trường, ánh mắt lập tức bị thu hút mạnh mẽ.
Thật là đẹp trai.
Cô đang nói đến chiếc xe.
"Tưởng Từ." Bành Tử Hào liếc mắt một cái đã nhận ra cô, cất tiếng gọi giật lại: "Muốn thử một chút không?" Trái tim đang rục rịch nổi loạn của Tưởng Từ thế mà lại muốn gật đầu đồng ý.
Nhưng đám học sinh đi ngang qua cứ liên tục ngoái nhìn cặp đôi này, ánh mắt tò mò soi mói xem cô bạn học nổi tiếng lạnh lùng này rốt cuộc có nhận lời vị thiếu gia nhà giàu sành điệu Bành Tử Hào hay không.
Cô không đáp lời, lẳng lặng bước đi.
Bành Tử Hào lên xe, lái với tốc độ rùa bò bám theo cô.
Ngặt nỗi tốc độ quá chậm, cậu ta buộc phải chống hai chân xuống đất lết đi, khoảnh khắc đó trông cậu ta chẳng khác nào một con cua thọt, mũi chân cào cào xuống mặt đường, dáng vẻ chật vật vô cùng.