Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 19

Trần Tư Mẫn từ bàn trước quay đầu lại, đôi mắt tròn xoe ánh lên sự khuyên nhủ chân thành: “Đã có bạn học bắt đầu đồn đại chuyện tình cảm của hai người rồi đấy.” “Cũng tốt.
Hiếm khi tuổi còn trẻ mà đã tìm thấy lý tưởng đời mình, bọn họ rất hợp làm tay săn ảnh cho mấy tạp chí lá cải.” Tưởng Từ thu hồi ánh mắt, chẳng buồn để tâm đến Bành Tử Hào.
“Đại tiểu thư à, ít ra cậu cũng nên ứng phó qua loa một chút đi.
Cậu ta không mặc đồng phục mà chẳng giáo viên nào dám nhắc nhở, nhỡ đâu bị cô Trần nhìn thấy ngày nào cậu ta cũng đến tìm cậu, người bị gọi lên văn phòng nghe giáo huấn sẽ là cậu đấy.” Tưởng Từ mím môi, đành phải thừa nhận Trần Tư Mẫn nói có lý.
Ngôi trường này cái gì cũng thiếu, chỉ có con nhà giàu là nhiều vô kể.
Đứa nào đứa nấy cành vàng lá ngọc, chức danh của ba mẹ chúng dài đến mức chuyên mục tài chính tяên báo cũng đăng không hết.
Giáo viên đương nhiên không dám tùy tiện đắc tội với bọn chúng, hễ có chuyện gì xảy ra thì chắc chắn lỗi lầm thuộc về học sinh có gia cảnh kém hơn.
Huống hồ gì, kẻ đang đứng bên ngoài kia lại là con trai của Chủ tịch Hội phụ huynh.
Cô buông bút, đứng dậy bước ra ngoài cửa.
Ánh mắt của vài người trong lớp cũng dõi theo bóng lưng cô.
Bành Tử Hào vốn quen thói được tung hô, hiển nhiên vô cùng đắc ý thỏa mãn, nụ cười càng thêm phần giả tạo.
“Xin hỏi có chuyện gì không?” Tưởng Từ nhìn Bành Tử Hào.
Cậu ta không được coi là cao, dẫu có độn thêm miếng lót giày cũng chỉ nhỉnh hơn cô khoảng 5 phân.
Thế nhưng cả người lại toát lên vẻ tự tin thái quá như đang bị treo tяên dây cáp, đến cả lòng bàn chân cũng như đang lơ lửng tяên không trung.
“Tối nay muốn mời em đi ăn tối.” “Không rảnh.” “Vậy ngày mai thì sao?” “Đến tận năm sau cũng không rảnh.” Bành Tử Hào đã lường trước được điều này, hoàn toàn không để tâm, thậm chí vẫn giữ nguyên nụ cười nhiệt tình: “Cho dù em có từ chối anh bao nhiêu lần, anh cũng không để bụng.
Người đẹp thì xứng đáng được chờ đợi, huống hồ người đó lại là em.” “Anh thích thì cứ từ từ mà chờ nhưng phiền anh đừng đến tìm tôi nữa.” Tưởng Từ định quay người trở về chỗ ngồi.
“Tưởng Từ...” ====================================================================== Bành Tử Hào gọi giật cô lại: "Nghe nói em muốn chơi xe phân khối lớn?" Tưởng Từ khẽ giật mình, trong nháy mắt gương mặt tràn ngập vẻ khó tin.
Nhìn biểu cảm của cô, Bành Tử Hào biết lần này mình cuối cùng cũng không thất thủ nữa: "Anh cũng thích chơi xe, nếu em có hứng thú, hay là để anh dạy em nhé?" "Không cần." Tưởng Từ dứt khoát quay về chỗ ngồi.
Từ ngạc nhiên chuyển sang tức giận, cô chọc nhẹ vào lưng Trần Tư Mẫn bằng nắp bút.
Trần Tư Mẫn quay đầu lại: "Sao thế?" "Cậu nói với người khác là tớ muốn học lái mô tô hả?" Tưởng Từ hạ giọng nhưng âm điệu khó giấu nổi sự bực dọc.
Trần Tư Mẫn là người bạn duy nhất cô tin tưởng, rõ ràng cô chỉ tâm sự với một mình cô ấy, tại sao ngay cả Bành Tử Hào cũng biết được chuyện này.
"Tớ không có mà!" Trần Tư Mẫn cuống quýt đến mức mặt đỏ bừng, khuôn mặt hình trái đào thanh tú hiện rõ vẻ vô tội bị oan ức: "Lần trước lúc cậu nói, tớ đã bảo cậu nói nhỏ thôi, lúc đó Bành Tử Hào đang đứng ngay đằng sau bọn mình mà." Tưởng Từ nhớ lại khung cảnh mà Trần Tư Mẫn nhắc tới, bực bội nhíu mày: "Haiz!" Rõ ràng trong đầu đang chửi thề nhưng vì đã quen làm thục nữ nên


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡