Chương 23
chỉ cần thấy ai có vẻ có tiền sẽ lập tức "cắt cổ", bán đồ kiểu này cực kỳ thoải mái.
Thật đúng lúc...
tâm trạng của cô hôm nay không tốt.
Những cửa hàng kiểu như thế này rất khó có thể tồn tại được lâu, không phải nhãn hiệu nổi tiếng, giá lại cao, có nhiều người mua mới là chuyện lạ.
Nếu không phải nhờ có Đường Hinh và Minh Chúc hỗ trợ quảng cáo, cộng thêm kêu gọi nhiều người cùng cố gắng thì e rằng đã đóng cửa từ lâu rồi.
Bây giờ cửa hàng đã có một số lượng khách quen nhất định, là những tiểu thư nhà giàu cùng một số ngôi sao nổi tiếng, cũng do quần áo ở đây mỗi mẫu mã chỉ có một chiếc duy nhất, mặc đi đâu cũng không sợ bị đụng hàng.
Vưu Hoan liếc nhìn Đường Hinh, nhướng mày hỏi "Hôm nay tâm trạng cậu không tốt?" Đường Hinh bĩu môi đáp "Bình thường." "Bị Tổng giám đốc Đường ức hiếp sao?" "......" "Anh ta đã làm gì?" Chuyện này không thể dùng dăm ba câu mà kể rõ được, Đường Hinh thấy Vưu Hoan đã chuẩn bị xong xuôi chuẩn bị rời đi thì xua tay nói "Thôi để nói sau, cậu đi trước đi." Vưu Hoan lại nhướng mày với cô "Mình đi rồi, nếu hôm nay có khách ghé qua thì cậu cũng đừng "chặt chém" người ta quá đáng." Dù có là tiểu thư nhà giàu cũng không thể quá nặng tay, hét giá quá cao sợ rằng lần sau người ta chẳng thèm quay lại.
Cho nên Vưu Hoan chỉ cầu mong Đường Hinh đừng quá tàn nhẫn.
Đường Hinh liền ra dấu OK.
Vưu Hoan đi rồi, Đường Hinh một mình đứng ngoài ngó nghiêng cửa hàng bên cạnh, nhà bên đó danh tiếng không được tốt cho lắm, nghe nói là buôn bán lỗ, chẳng có khách vào bao giờ.
Cô nhìn một hồi rồi lại chán nản đi vào, mở máy tính tiếp tục viết kịch bản, tuy rằng Đường Vực không đồng ý làm nhà giám chế cho cô nhưng cô vẫn muốn tranh thủ viết kịch bản.
Suốt cả buổi sáng cửa hàng vẫn không có khách, ăn xong cơm trưa, Đường Hinh lại gục xuống bàn chợp mắt một lúc, nhàn rỗi tới mức mọc rêu trên người.
Cuối cùng, lúc bốn giờ chiều, một chiếc Maserati trị giá hơn 2 tỷ đỗ bên ngoài cửa hàng Mắt Đường Hinh sáng lên, nghĩ thầm "Con mồi tới rồi " Cô vội vàng đứng lên, sửa sang lại quần áo tóc tai, duyên dáng đi ra khỏi quầy, tới trước cửa đón khách.
Hai cô gái trẻ xinh đẹp, trang điểm kỹ càng bước xuống xe, nhìn ngoại hình chỉ tầm hai mươi tuổi, trên tay xách túi đồ của nhãn hiệu nổi tiếng, cùng bước vào cửa hàng.
Cô gái mặc áo khoác hồng nhạt hưng phấn nói "Đây là cửa hàng mình đã nói với cậu đó, mỗi mẫu thiết kế đều chỉ có một chiếc duy nhất Kiểu dáng cũng rất thời trang, tuyệt đối không đụng hàng " Đường Đinh Đinh nghe xong cũng hào hứng nhìn tủ kính bày đồ, vui vẻ nói "Mình muốn thử bộ kia " Cô chỉ tay vào ma nơ canh trong tủ kính.
Vừa nói xong đã nghe thấy một giọng nói dịu dàng "Để tôi lấy ra cho quý khách thử." Đường Đinh Đinh quay đầu, nhìn thấy Đường Hinh đang nhẹ nhàng tươi cười với mình, lập tức sững người, đầu óc không ngừng xoay mòng mòng "Đây...
đây chẳng phải là biên kịch xinh đẹp mà anh đã theo đuổi không thành sao?
" Đường Hinh vẫn cười ngọt ngào nói "Hai vị có thể xem qua những món đồ khác rồi cùng chọn mặc thử luôn." Đường Đinh Đinh nhìn Đường Hinh vẻ mặt không thể tin nổi, trong đầu nghĩ thầm "Không đúng nha, chẳng phải cô gái kia