Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 22

hình ảnh sinh động cứ lần lượt tái hiện trong óc anh, khiến anh phải bật cười.
Đường Hinh đi tới cửa, nhớ lại biểu hiện vừa rồi của bản thân, khẳng định khi nãy cô vững vàng như chú chó già, Đường Vực chắc hẳn không nghi ngờ gì đâu nhỉ?
Cô tự trấn an bản thân, đi lấy túi xách ra về.
Về đến nhà, tiếng âm báo trong nhóm Wechat ba người vang lên.
Minh Chúc đã về Cô chủ Minh Tớ về rồi Vưu Tiểu Hoan Ôm ôm.
@ Nữ đại gia, đừng quên ngày mai tới trông cửa hàng giúp mình đấy.
Đường Hinh nằm vật ra giường, về nhà thích thật.
Cô không có tâm trạng nào lên mạng buôn chuyện, liền cầm quần áo đi tắm rửa, rồi gọi một suất cơm.
Cơm giao tới nơi rồi lại không nỡ ăn, vật vã mới tới câu lạc bộ tập một lần, ăn một bữa ăn đêm này thôi là coi như công toi.
Cô nuốt nước bọt nhưng vẫn quyết tâm cất hộp cơm vào tủ lạnh.
Vì sắc đẹp và tiền tài, không ăn.
Chín giờ sáng hôm sau, chiếc xe Macan của Đường Hinh dừng trước cửa một văn phòng.
Văn phòng không lớn lắm, vị trí cũng không phải đắc địa, ưu điểm duy nhất là có thể đỗ xe.
Cô đẩy cửa bước xuống xe, thấy Vưu Hoan đang cúi người mở khoá cửa.
Vưu Hoan cao 1m72, eo thon chân dài, thân hình như người mẫụ Tiết trời tháng ba, cô ấy mặc một chiếc áo khoác rộng thùng thình, bên trong mặc áo lông crop top cùng quần cạp trễ, khoe lớp áo khoác và vòng bụng thon nhỏ.
Đường Hinh bước tới, đưa tay định sờ thử, miệng nói "Cậu không lạnh à?" Vưu Hoan bĩu môi, hất đầu nói "Nếu cậu có cái áo khoác như thế này thì cậu cũng sẽ muốn khoe thôi.
Đường Hinh "......" Cô không có mới đaụ Vưu Hoan cười vui vẻ, vừa mở cửa vừa nói "Cậu chưa ăn sáng à?" Đường Hinh đi theo sau, hí hửng đáp "Chưa nha, mình tới giúp cậu trông cửa hàng cả một ngày, không phải cậu nên mời cơm mình sao?" Vưu Hoan đã đoán được từ trước, cô lấy từ trong túi xách một chiếc hộp xốp đưa cho Đường Hinh, nói "Sinh tiên ." Sinh tiên tên đầy đủ là sinh tiên bao, một món đặc sản của Quảng Đông du hành vào Thượng Hải, Chiết Giang, Giang Tô.
Nguyên liệu chính của nó là bột mỳ, thịt heo.
Cách làm tương tự như làm màn thầu, chỉ khác là sau khi nặn bánh xong, người ta cho lên chảo dầu sôi đảo.
Đường Hinh vui vẻ cầm hộp để xuống quầy, mở ra vừa ăn vừa nhìn Vưu Hoan bận rộn kéo rèm cửa, thay quần áo trên người ma nơ canh.
Tới khi Đường Hinh ăn xong, Vưu Hoan cũng đã dọn dẹp xong cửa hàng cho ngay ngắn, cô ấy vừa nhìn đồng hồ vừa thu dọn đồ đạc, đầu cũng không kịp ngẩng lên mà nói "Vẫn giống như trước đây, đồ phụ kiện dây lưng các loại cậu cứ bán tầm mấy trăm, áo trên giá không dưới hai nghìn, áo khoác không quá một trăm ngàn, nói chung cậu cứ tuỳ ý ra giá, bán được thì bán, không bán được thì thôi." "Được đó, mình thích nhất là bán kiểu này." Đường Hinh ném hộp xốp rỗng vào thùng rác, lý do cô đồng ý tới giúp trông cửa hàng thật ra rất đơn giản, Vưu Hoan cùng bạn bán đồ tự thiết kế, mỗi mẫu chỉ có một chiếc duy nhất, giá bán ra cũng không cố định, vui vẻ thì bán nhiều, không thì bán ít.
Ví dụ như lúc Đường Hinh tâm tình vui vẻ, lại gặp được khách hàng xinh đẹp thì sẽ rộng rãi bán giảm giá một chút.
Còn nếu tâm tình không vui thì


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡