Chương 9
đao sắc bén của A Tả, A Hữu đã kề bên cổ đối phương.
Không chỉ người nọ mà Diệp Thê cũng sợ đến ngây người, nhưng thời khắc này, nàng quyết không thể tỏ ra yếu thế hay nhún nhường, nếu vậy chẳng phải uổng phí tâm ý của Phúc quản gia hay sao.
Diệp Thê khôi phục dáng vẻ bình thản, nói hai chữ ngắn gọn “Lui ra.” Lời nói tuy nhẹ nhàng nhưng khí thế lại chắc nịch, hoàn toàn không cho người khác cơ hội cự tuyệt.
A Tả, A Hữu lập tức thu đao, nhanh nhẹn quay lại đứng sau lưng Diệp Thê, vẻ lạnh lẽo trên khuôn mặt chưa từng thay đổi mảy may.
“Thôi được rồi, người một nhà cả, náo loạn cái gì.” Diệp lão gia tỉ mỉ quan sát Diệp Thê, bên dưới mắt có quầng thâm nhàn nhạt nhưng thần thái tự nhiên, sắc mặt tươi tắn, nào có giống thiếu phụ ngày ngày dùng nước mắt rửa mặt mà người ta đồn đại.
Ông lập tức đổi giọng, “Cũng lâu lắm rồi Thê nhi chưa về nhà, mau vào đi cháụ” Cổng lớn trang nghiêm này từng là nơi nàng ngày đêm mơ ước, nhưng đứng tại đây lúc này, Diệp Thê chẳng tìm thấy trong lòng một chút chờ mong.
Cũng lười lá mặt lá trái với bọn họ, Diệp Thê hàn huyên vài ba câu với gia chủ rồi rời đi, men theo con đường nhỏ ra hoa viên, chợt nghe tiếng ai bên kia tường hoa “Ngươi có trông thấy cái dạng vẻ ngạo mạn đắc ý của nàng ta không, hừ, đúng là thứ thấp hèn thì chả bao giờ khá lên được, bên cạnh đã không có nha hoàn nào thì chớ, lại còn để hai người đàn ông đi sát theo sau, chẳng ra thể thống gì cả...” Nghe được giọng nữ đó, Diệp Thê không khỏi dừng chân.
“Thúc phụ tốt bụng cho nàng ta vào nhà, nàng ta thì sao, chưa được mấy câu đã đứng dậy đi mất, chạy về thờ chồng 1 chắc.” 1 Nguyên văn là 守活寡, theo mình tra thì có nghĩa là dù đã có chồng, nhưng vì chồng vắng nhà lâu ngày nên không khác gì ở góa.
“Không biết có phải thất thiếu gia nhà họ Thẩm bị mỡ heo che mờ mắt hay không mà lại coi trọng Diệp Thê.
Cái thứ gái già quá lứa đấy thì có gì hay ho, còn thọt chân nữa chứ ” “Ai mà biết được, không chừng do người ta gặp kẻ sang quý quen rồi, nên muốn đổi khẩu vị, nếm thử mấy thứ tạp nham.” “Mà này, nói đến quý nhân...” Người kia đột nhiên hạ giọng, “Chẳng phải người ta đồn là công chúa thích Thẩm thất thiếu sao?” “Ừ đấy, cô nói ta mới nhớ ra, mấy hôm trước đi học có nghe Trương ngự sử nhắc tới công chúa, hình như đúng là có việc này thật.” Dứt lời, hai người nhất loạt cười khoái chí, thầm đoán sắp có trò hay để xem rồi đây.
Thẩm Tương Uyên thích công chúa?
Diệp Thê nghe xong không khỏi sửng sốt, nhưng nàng cũng không để trong lòng, mấy lời truyền miệng này, tính chân thực không cao lắm.
Có một số việc, nếu không phải chính miệng vị phu quân chưa thấy mặt của nàng nói ra, nàng sẽ không tùy tiện tin lời người ngoài, tội gì mà rước bực vào thân.
Diệp Thê cười nhạt, cũng không định nghe tiếp nữa, lúc dẫn A Tả và A Hữu rời đi, cô nàng bên kia tường đột nhiên kêu lên một tiếng đau đớn, miệng lẩm bầm mắng mấy câu, không biết đã xảy ra chuyện gì.
Bàn tay A Hữu giấu sau lưng đang tung hứng mấy hòn đá nhỏ không biết từ đâu ra.
Thấy cũng đã sắp ra về , A Tả đột nhiên dừng bước, ngập ngừng lên tiếng “Phụ..
nhân, phu nhân.” “Sao thế?” Diệp