Chương 10
Thê nghi hoặc xoay người lại, bắt gặp khuôn mặt đỏ ửng của đối phương.
“Tướng quân ngài ấy...
không phải là người có ba còn muốn bốn...
thuộc hạ...” A Tả lắp bắp giải thích, nhưng càng nói lại càng mông lung.
“Là triêu tam mộ tứ.
2 ” A Hữu bất đắc dĩ sửa lời.
2 Triêu tam mộ tứ 朝三暮四 hay Sáng ba chiều bốn, chỉ người hay thay đổi, không đáng tin cậy, hoặc là những người gạt người khác.
“Ta biết.” Diệp Thê hiểu ý hắn, A Tả sợ mấy lời của hai cô nương ban nãy khiến nàng hiểu lầm Thẩm Tương Uyên, nên mới sốt sắng thanh minh cho chủ tử, “Tướng quân tất nhiên không phải người như vậy.” “Vâng.” A Tả gật đầu thầm mạnh, thầm nghĩ phu nhân đúng là người tốt.
Diệp Thê nhìn khuôn mặt thiếu niên chưa hết nét thơ ngây của A Tả, cảm thán trong lòng, chủ tốt mới có tớ trung.
Tớ trong từ tôi tớ, đầy tớ Lời người ta đồn về chàng có muôn hình vạn trạng, nhưng mắt thấy mới là thật, không thể kết luận tùy tiện được.
Nghĩ lại mới thấy, những đánh giá ban đầu của mình về chàng cũng chỉ là phiến diện, có lỗi với chàng rồi.
Sau hôm lại mặt, cuộc sống của Diệp Thê có thể xem là hoàn toàn yên ổn, ngày nào cũng rảnh rỗi nhàn tản.
Sáng dậy, thức ăn và nước ầm đều đã được để sẵn trong chĩnh đồng, chỉ cần đi lấy để dùng.
Đến trưa thì nhiều việc hơn chút, dùng bữa tại phủ hoặc tới thăm lão phu nhân.
Tối thì ở trong phòng thêu hoa hoặc đọc sách, khi nào mệt thì ngủ.
Ngày nào cũng vậy, đúng là không còn gì bằng.
Tin thắng trận liên tiếp báo về, làm cả Thẩm phủ ai nấy đều hân hoan vui mừng, chỉ còn chờ ngày Thẩm Tương Uyên khải hoàn trở về.
Bị ảnh hưởng bởi tâm trạng của mọi người, Diệp Thê cũng ngóng trông vô cùng.
Ngày lại mặt hôm ấy, những lời của A Tả đã gieo trong lòng nàng một hạt giống tò mò, Diệp Thê bắt đầu suy nghĩ một cách nghiêm túc, không biết phu quân mình là người như thế nào.
Đương kim hoàng đế có thể giành thắng lợi trong trận chiến đoạt đích đẫm máu, danh chính ngôn thuận bước lên ngôi vua, là do bên mình có một lá chắn vững và một thanh đao bén.
Lá chắn là Trấn Quốc tướng quân, tục truyền, dụng binh như thần, tuyệt kỹ thủ thành, không ai có thể cản phá.
Con thanh đao kia, tất nhiên là chỉ Thẩm Tương Uyên, kiêu dũng thiện chiến, trăm trận trăm thắng.
“Lợi hại đến vậy cơ à?” Tại một góc viện, Diệp Thê đang nghe thấy ông lão chột vừa quét sân vừa ba hoa kể chuyện xưa, trong đó có nhắc tới Thẩm Tương Uyên.
“Đúng thế, đó là lần đầu tiên thiếu tướng quân ra chiến trường, lão tướng quân còn lo ngài ấy nhát ấy chứ.” Ông lão chìm dần vào hồi ức, nét sương gió trên gương mặt già nua đột nhiên như bừng lên sức sống, ông lão sờ lên tấm vải đang che đi nhãn cầu trống rỗng của mình “Nhưng ngược lại, ngài hăng hái hơn bất kỳ quân tiên phong nào, dũng mãnh hơn tất cả địch binh, quật cường mở đường máu giữa vòng vây của kẻ thù.” “Gan dạ thật đấy.” Diệp Thê tán thưởng không tiếc lời.
“Thiếu tướng quân quả là lớn gan thật, còn dám cãi lời lão tướng quân, mang một tiểu đội chưa tới 10 người đột kích bất ngờ kho lương quân địch, đột sạch không còn một mống.” Nói đến đây ông lão cười to, “Đương nhiên, quân côn sau đó là không thể tránh, đến mức mông nở hoa luôn ấy chứ.” Dưới những câu từ sinh động của ông,