Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 6

thành thân, Thẩm phu nhân chẳng hề suy nghĩ gì nhiều, đồng ý ngay tắp lự.
Còn chưa yên tâm được mấy hôm thì câu chuyện ly kỳ ngày thành hôn đã làm bà tức phát ngất, Sau khi tỉnh lại, lão thái thái vội vàng cho gọi mấy nữ quyến trong tộc rồi chạy thẳng tới phủ tướng quân để dọn dẹp chiến trường cho thằng nhóc kia.
Cháu dâu dâng trà mà mình còn phải tới tận cửa để uống, lão thái thái không khỏi chấm nước mắt thương cái thân già của mình.
Nhưng thôi, coi như thương nha đầu kia, mới cưới mà trượng phu đã vắng nhà, mình làm trưởng bối cũng nên quan tâm đến con bé.
“Là Thẩm gia chúng ta có lỗi với con.” Lão thái thái nhận tách trà, ôn hòa nói.
“Không đâu ạ, lão phụ..” Biết mình nói sai, Diệp Thê ngay lập tức im lặng.
“Sao còn gọi là lão phu nhân?” Thẩm lão phu nhân cảm giác được thân hình nàng co rúm lại, nhẹ nhàng xua tay bảo đại nha hoàn đứng cạnh đỡ nàng dậy.
“Tổ mẫụ” Diệp Thê hơi do dự, nhưng vẫn cung kính gọi bà.
“Tiếng ‘tổ mẫu’ này nghe ngọt quá.” Lão phu nhân híp mắt cười hiền từ, rồi lấy một bao lì xì ra đưa cho nàng.
Thấy nàng lại quỳ xuống hành lễ, cử chỉ nhu mì, tư thái đoan trang, bà thầm nghĩ, cô cháu dâu nhỏ này tuy xuất thân không cao, nhưng giáo dưỡng không tồi, Phúc Vinh cũng không tiếc lời khen ngợi con bé.
“Tổ mẫu bất công quá, con gọi thì không ngọt sao?” Một phu nhân trẻ cố tình nói lời dí dỏm cho bà vui.
Lão phu nhân gật gù cười đáp, bà nắm lấy tay Diệp Thê, giới thiệu mọi người với nàng, mấy vị bá mẫu cũng hòa ái nói cười, còn tặng không ít quà gặp mặt, quả thực khiến Diệp Thê thấy thụ sủng nhược kinh 2 .
2 Thụ sủng nhược kinh được yêu thương sủng ái mà sinh ra lo sợ.
Dâng trà xong, một nhà ba thế hệ cùng nhau dùng bữa sáng.
Món ăn tuy đơn giản nhưng hương vị lại không chê vào đâu được.
Diệp Thê thích ý vô cùng, nhưng riêng chỉ có một người sắc mặt không tốt lắm, gắp mấy miếng rồi buông đũa, nếu nàng nhớ không nhầm thì đó là con dâu nhà đại bá phụ.
Cơm no xong thì ai cũng đâm ra lười biếng, đến tận chiều, thấy thời tiết đẹp, mọi người lại cùng nhau ra hậu hoa viên đi dạo.
“Tiểu tử Tương Uyên thật là...
phủ đệ mà có khác gì doanh trại không, nhìn chẳng ưa nổi.” Lão thái thái nhìn mấy bức tượng mà bất đắc dĩ thở dài.
“Do tướng quân nghiêm khắc với bản thân đó ạ.” Diệp Thê đứng ngay bên cạnh, run rẩy tiếp lời bà.” “Trông cái dáng vẻ bảo vệ trượng phu của con kìa.” Lão phu nhân cười ghẹo nàng.
“Con thấy ấy à, cháu dâu với Tương Uyên có duyên lắm đấy, một đứa thì đứng hàng thứ bảy trong nhà, một đứa thì khuê danh một chữ ‘Thê’ 3 .” Người nói chính là vị phu nhân nói lời dí dỏm lúc trước, tuổi không lớn lắm, tướng mạo diễm lệ động lòng người, là ngũ thẩm.
3 Chữ 七 Thất – bảy và chữ 萋 Thê, trong tên Diệp Thê đồng âm.
“Có câu gì ấy nhỉ, Tướng tại ngoại...” Lão thái thái để ý thấy mặt nàng đã đỏ lên.
“Thê mệnh không thể chối.” Ngũ thẩm vừa cười vừa vừa tiếp lời.
“Tổ mẫu, ngũ thẩm...” “Thôi được rồi, không trêu con nữa.” Lão phu nhân cười, hiền từ vỗ lên mu bàn tay nàng, “Tính tình Tương Uyên tùy tiện, khổ cho con rồi.” “Gả tới Thẩm gia là phúc phận của Diệp Thê ạ.” Diệp Thê có thể cảm nhận sự dịu dàng từ


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡