Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 5

phu nhân không thích, đợi tướng quân về...” “Không đâu, ta thấy cũng đẹp mà.” Diệp Thê hiểu ý quản gia, mọi việc trong phủ để cần sự đồng ý của Thẩm Tương Uyên, nàng cũng không muốn gây thêm phiền phức cho ai cả.
“Thiếu phu nhân quả là thiện tâm.” Không biết bình thường tên tiểu nam nhân kia thế nào mà khiến Phúc quản gia dè chừng đến vậy, chỉ mấy lời hữu lễ đơn giản mà nhìn ông như sắp khóc đến nơi.
Tham quan phủ xong, Phúc quản gia cho gọi tất cả gia đinh và hộ vệ trong nhà tới ra mắt Diệp Thê.
Chật kín cả sân đều làm nam đinh, thân mặc đồ đen, nhất loạt gọi “Thiếu phu nhân”, âm thanh chấn động đến mức làm tai Diệp Thê ong ong.
Tướng quân có khác, đến cả người hầu trong nhà cũng được huấn luyện theo quân pháp.
Mọi người dần tản đi làm việc của mình, chỉ còn Diệp Thê và Phúc quản gia ở lại, tiếp tục nói những về những công việc khác ở trong phủ.
Tỷ như việc dùng nước, nữ tử chưa rửa mặt không thể ra ngoài gặp ngoại nam, đường đường là thiếu phu nhân phủ tướng quân, không thể dùng nước lạnh đã để qua đêm, dù sao thất thiếu gia nhà mình cũng là người rộng rãi, sẽ không đến mức khắt khe với thê tử.
Thực ra Phúc Vinh đã chuẩn bị sẵn nước ấm, chỉ là không đưa đến cho Diệp Thê thôi.
Thứ nhất là do hôm qua quả thực bận rộn, thứ hai là vì ông muốn khảo nghiệm phẩm đức của vị phu nhân mới này, khi trong hoàn cảnh không được hầu hạ chu toàn sẽ phản ứng như thế nào?
Nếu là một cô nương kiêu căng ngạo mạn, thì ông sẽ mặc kệ tình nghĩa của lão gia nhà mình với Diệp phụ mà thêm vài câu vào thư gửi cho thất thiếu gia.
Nhưng rất hiển nhiên, biểu hiện của Diệp Thê làm lão quản gia đã hầu hai đời chủ nhân họ Thẩm hết sức hài lòng.
“Thất thiếu phi nhân, lát nữa lão tổ tông sẽ tới.” Bàn việc xong xuôi, Phúc Vinh cung kính thưa.
Chỉ trong nháy mắt, Diệp Thê như lâm đại địch, những ấn tượng về bà nội mình quá sâu sắc, khiến Diệp Thê bỗng chốc nảy sinh cảm giác sợ hãi đối với Thẩm lão phu nhân.
Người khác đều cho rằng, việc Diệp Thê gả cho Thẩm thất thiếu là trèo cao, chẳng khác nào chôn thân vào nơi ăn thịt người cả.
Thẩm gia là danh môn vọng tộc, gia quy nghiêm ngặt, một cô nương bình thường sao có thể dễ dàng thích ứng được.
Tuy rằng không có cha mẹ chồng làm khó dễ, nhưng đừng quên bên trên còn có một lão tổ tông nữa đấy.
Thời trẻ, lão thái thái thường theo chân Thẩm lão tướng quân đi đánh giặc, tuy năm nay đã gần hỷ thọ 1 nhưng vẫn còn minh mẫn lắm.
Hiện tại, đôi mắt tinh anh có thần ấy đang nhìn chằm chằm nàng dâu nhỏ quỳ trong phòng khách.
1 Hỷ thọ 喜壽 – Thọ 77 tuổi, do chữ Hỷ 喜viết lược thành, và đọc chiết tự thành Thất Thập Thất, 七十七, tức là Bảy Mươi Bảy.
Diệp Thê bưng chén trà, sợ đến mức thở mạnh cũng không dám.
Trong số đông đảo con cháu, chỉ có lão Tứ đã mất là hiếu thảo nhất, Thẩm Tương Uyên lại càng hậu sinh khả úy, tuổi thiếu niên đã thành danh, vì gia tộc mà tranh vinh sủng.
Chỉ riêng phương diện tình cảm nam nữ thì có vẻ hơi thiếu hụt, uống cho cái vẻ ngoài ưa nhìn của thằng bé.
Cũng vì vấn đề này mà không biết bà đã bạc thêm bao nhiêu sợi tóc.
Thế nên khi thằng nhóc kia bừng bừng khí thế chạy tới gặp bà nói chuyện


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡