Chương 15
anh lại là Tôn Mãnh Thiên với khuôn mặt hung thần ác sát, ông hỏi: “Mày đi đâu cả ngày?” Tôn Phi rất bực bội, anh đã xử lý mớ rắc rối mà tập đoàn Xuyên Mộc mang đến, ông còn muốn gì nữa?
Chuyện của Hà Tuyên còn chưa giải quyết xong, bây giờ anh thật sự không có tâm trạng nói chuyện với cha mình.
Thấy Tôn Phi im lặng, người đàn ông trung niên ngồi tяên sofa chụp được điều khiển tivi liền ném qua.
Anh nhanh tay đỡ lấy, không mặc kệ ông nữa, chỉ nghe ông to tiếng: “Thằng ngu, mày nghe không hiểu tao nói gì à?
Chẳng phải con nhóc đó muốn ly hôn sao?
Ly hôn đi, ký giấy rồi để nó cút nhanh một chút.” Thở hổn hển vài hơi, Tôn Mãnh Thiên lại hỏi: “Quanh mày thiếu gì đàn bà hả?” “Không thiếu, nhưng tôi không cần đàn bà, tôi chỉ cần cô ấy.” “Ha, mày là cái loại đàn ông gì chẳng lẽ tao không biết sao?
Mày cưới Hà Tuyên vì ai mày quên rồi hả?
Nói ra mấy lời này thật buồn nôn.” Sắc mặt Tôn Phi cực kỳ kém, hắn không thích ai nhắc đến quá khứ kia của hắn!
“Tao hỏi mày một câu, nếu Trang Thùy Du trở lại, mày sẽ chọn ai, chọn con vợ của mày hay Trang tiểu thư?” “Câm miệng!” Tôn Phi tức giận ném cái điều khiển tяên tay xuống sàn nhà khiến nó vỡ tan tành.
“Tôi nhịn ông đủ rồi đấy, Tôn Mãnh Thiên, nếu ông còn tiếp tục khiêu khích tôi thì…” Tôn Mãnh Thiên cũng rất bất ngờ khi Tôn Phi chống đối mình, chỉ là ông nắm thóp được thằng con này, ông biết rõ thứ gì có thể khiến nó động tâm.
Ông nói: “Trang Thùy Du còn sống, hơn nữa sắp trở về rồi.” Mối tình đầu của Tôn Phi chưa chết, nhưng mà trớ trêu thay hiện tại anh đã lập gia đình!
Anh bỗng nghĩ tới nụ cười ngọt ngào như hoa như ngọc của Trang Thùy Du nhiều năm trước, lại nhớ đến dáng vẻ lạnh lùng xa cách của Hà Tuyên mấy ngày gần đây, ngực trái đau nhức.
Trang Thùy Du quay lại thì Hà Tuyên phải làm sao?
Anh đột nhiên không biết mình muốn gì, cần gì.
Một người là chấp niệm suốt bao nhiêu năm, một người đã trở thành thói quen.
“Mày không chọn được sao?
Vậy để tao chọn thay mày, ly hôn với Hà Tuyên đi.
Tao sẽ tuyên bố ra ngoài chuyện mày đính hôn với đại tiểu thư Trang gia.” Tôn Mãnh Thiên tự tiện quyết định làm Tôn Phi khó chịu, anh nhíu chặt mày: “Ông điên rồi sao?
Tôi sẽ không ly hôn với cô ấy.” Anh phát hiện hai chữ ly hôn này rất có sức ảnh hưởng tới mình, anh không muốn mất Hà Tuyên!
Mấy ngày này chạy đôn chạy đáo lại chỉ có một mình, Tôn Phi sâu sắc cảm giác được sự cô đơn và lạc lõng.
Bình thường anh về nhà sẽ trông thấy Hà Tuyên ngủ gật chờ anh tяên ghế sofa, đôi khi là cô đang xem tivi, đôi khi là đang hâm lại bữa tối, nhìn thấy anh sẽ nở nụ cười, nói: “Anh về rồi à?
Có mệt không?” Sự quan tâm săn sóc kia, tình yêu mà cô dành cho anh, tất cả những thứ đó đã trở thành một phần trong cuộc sống của anh rồi.
Tôn Phi sắp phát điên, bị kẹp giữa hai người phụ nữ mà anh không thể buông bỏ làm anh thấy ngột ngạt vô cùng.
“Hà Tuyên đang mang thai.” Tôn Phi trầm giọng mà nhắc nhở Tôn Mãnh Thiên: “Ông không phải đang chờ để bế cháu sao?” Nghe thấy lời này, Tôn Mãnh Thiên nở nụ cười châm biếm: “Mày lấy Trang Thùy Du xong có thể sinh cho tao vài đứa cháu, tao không vội.
Còn về phần đứa con trong bụng Hà Tuyên…” “Ông muốn làm gì?” Tôn Phi bỗng