Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 14

Tuyên.” Tôn Phi mím mím môi.
“Không có ở đây.” “Không có?” Phản ứng đầu tiên của Tôn Phi là cô ấy bỏ trốn, nhưng lại nghe bà Hà nói tiếp: “Con bé đang làm việc ở tập đoàn Xuyên Mộc rồi, sau này cậu không cần tới nữa đâu.
Cậu không muốn ly hôn chứ gì?
Cũng được, xem như cậu và con bé ly thân đi.
Đừng đến làm phiền gia đình chúng tôi.” Bây giờ gia đình họ có chỗ dựa là tập đoàn Xuyên Mộc, không cần phải sợ hãi đối với Tôn Phi nữa.
Tôn Phi còn chưa kịp nói thêm gì đã thấy cửa đóng sầm lại.
c ====================================================================== Ba ngày rồi Tôn Phi chưa được gặp vợ mình, trong lòng anh bắt đầu nôn nóng, lo lắng cô sẽ đi theo người đàn ông họ Lăng kia.
Lúc này, Hà Tuyên ở tập đoàn Xuyên Mộc đã bắt đầu một công việc mới dưới sự trợ giúp của Lăng Cửu.
Hắn biết cô có thai nên đề nghị cô chỉ cần theo làm thư ký cho hắn một thời gian ngắn là được, dù sao cô cũng sắp phải nghỉ để dưỡng thai.
Hà Tuyên hơi ngại ngùng nói với hắn: “Cảm ơn anh vì đã đưa dự án này cho công ty nhà tôi, hay là để ba tôi đến phụ trách đi?
Ông ấy mới có nhiều kinh nghiệm, tôi thì giúp gì được chứ?” Trong lòng Lăng Cửu đương nhiên có ý khác mới gọi Hà Tuyên đến chỗ hắn.
Trước đây bọn họ từng học chung trường với nhau, mối quan hệ cũng khá tốt, nhưng từ khi cô có bạn trai thì dừng liên lạc hẳn.
Thâm tâm Lăng Cửu rất thích cô, chẳng qua khi đó hắn vẫn chưa nhận ra, đến lúc Tôn Phi xuất hiện hắn mới biết mình trễ một bước rồi.
Cái ngày mà hắn nhận được điện thoại của Hà Tuyên, hắn nửa vui nửa buồn.
Vui vì cô vẫn còn nhớ đến hắn, buồn vì hắn biết cô có thai và gặp phải một ông chồng bạo lực, tồi tệ như Tôn Phi.
Hắn muốn giúp, không cần Hà Tuyên mở lời hắn cũng sẽ giúp cô!
Ở công ty ai cũng biết Lăng Cửu là người phụ trách dự án, bởi vậy luôn có vài cô gái vây quanh hắn, đặc biệt vào giờ nghỉ trưa, hắn như một miếng t̸h̵ιt̸ ngon giữa bầy sói đói.
Hà Tuyên không chú ý tới hắn mà đi sang bên cạnh nghe điện thoại, là số lạ.
Cô vừa ấn nhận, bên kia truyền tới giọng nói quen thuộc: “Chiều nay mấy giờ em tan làm, anh tới đón em.” Chân mày cô nhíu lại, trực tiếp khóa máy không đoái hoài gì tới người kia, thậm chí cô còn kéo anh vào danh sách chặn.
Chờ tan làm, cô phải đi mua sim mới thôi.
Tôn Phi đứng tựa lưng vào một gốc cây to, dáng vẻ mất mát.
Anh cúi đầu nhìn điện thoại tяên tay, thử ấn gọi, quả nhiên đã bị chặn.
Cô thật sự quyết tâm muốn ly thân với anh, nhưng anh sẽ không đồng ý, cho dù phải dùng thủ đoạn hèn hạ gì đi nữa cũng phải giữ cô bên mình.
Chiều hôm đó, Hà Tuyên xin phép Lăng Cửu về sớm hơn bình thường.
Hắn không hỏi lý do mà đồng ý ngay, còn dặn dò cô hai câu, bảo cô chú ý sức khỏe.
Hà Tuyên mỉm cười, mang theo tâm trạng vui vẻ đi từ cửa sau của công ty ra.
Lúc ấy, Tôn Phi vẫn đang đỗ xe ở bên ngoài, nhìn chằm chằm vào cổng trước.
Thời gian trôi qua, cho đến khi sắc trời tối dần anh mới tức giận đập mạnh tay vào vô lăng, gân xanh tяên trán nổi lên.
Hà Tuyên trốn anh!
Anh thậm chí còn chẳng nhìn thấy bóng dáng của cô, cả nửa ngày ở nơi này chờ đợi, cuối cùng được cái gì chứ?
Tức giận qua đi, Tôn Phi lái xe trở về nhà.
Chờ đợi


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡