Chương 24
nhã tuyệt vọng, nếu như, năm đó cô và Diêm Việt tiếp tục bên nhau, cô sẽ phải gọi ông ta là cậụ Rõ ràng Trần Kiều không ngờ kết quả sẽ như vậy, thậm chí cậu ta còn hi vọng Trần Bách Huy có thể ra tay đưa Dung Ân ra khỏi nơi vốn không hợp với cô này.
Cả người Nam Dạ Tước dựa trên sô pha, ánh mắt anh lạnh lùng, nhưng nụ cười lại nóng bỏng.
Vẫn còn non nớt lắm, mới có một chút đã không nhịn được rồi.
“Bố…” Trần Kiều thấy không thể giằng co, lập tức tiến lên cầm tay Dung Ân kéo cô ra khỏi người Nam Dạ Tước “Con thích cô ấy.” “Con…” Trần Bách Huy chăm chú nhìn Dung Ân, vẻ mặt khinh bỉ của ông ta vẫn không thay đổi “Con nói cái gì?” “Bố, con thích cô ấy từ rất lâu rồi.” Trần Kiều cầm chặt tay Dung Ân, đồng thời kéo cô lại gần mình “Từ giờ trở đi, cậu ấy sẽ không phải là phục vụ ở đây.” Tình huống lúc này thật giống như trò cười.
Dung Ân ngẩng đầu nhìn Trần Kiều, ánh mắt của cậu ta rất thâm tình, thật không biết là cậu ta đang giúp đỡ cô, hay là… Theo bản năng, cô bài xích muốn thoát khỏi tay của Trần Kiều, trường hợp như thế này khiến cô vô cùng xấu hổ không biết giấu mặt đi đâu, cô càng không ngờ Trần Kiều lại đột nhiên tỏ tình như vậy.
“Con nói gì bố cũng không đồng ý ” Sắc mặt Trần Bách Huy rất khó coi nhìn về phía Nam Dạ Tước, rất lúng túng.
“Bố ” “Được rồi… Nam tổng, thật xin lỗi, khiến cho anh chê cười.” Trần Bách Huy ngăn cản lời nói tiếp theo của Trần Kiều, ánh mắt niềm nở hướng người đầu sỏ gây ra chuyện này lên tiếng “Nếu không còn chuyện gì khác, chúng tôi xin phép về trước.” Nam Dạ Tước gật đầu, anh mỉm cười, dường như đối với việc làm của mình rất hài lòng.
“Dung Ân, chúng ta đi.” Trần Kiều kéo tay Dung Ân đi theo anh.
“Trần Kiều ” Dung Ân quay lại nhìn Nam Dạ Tước “Anh ấy còn chưa đi, em không thể về được.” “Không được ” Trần Kiều cố chấp cầm chặt tay Dung Ân “Em nhất định phải đi theo anh.” “Con còn chưa nghe thấy cô ta nói không thể đi sao?
Cô ta là nhân viên ở đây, nên phải tuân theo quy định ở đây, con đi về với bố.” Trần Bách Huy tức giận lôi Trần Kiều ra ngoài, buồn cười, con của ông làm sao có thể có quan hệ không rõ ràng với một cô gái làm việc ở Cám Dỗ.
Người làm ở đây ư?
Rạch rõ ranh giới như vậy người có thân phận cao quý, cô làm sao có thể trèo cao ?
Trần Kiều không cam lòng buông tay, mười phần vô vọng bị lôi ra ngoài.
“Cám Dỗ của các cô, tiếp đãi khách như thế này sao?” Ngữ điệu không hài lòng của Nam Dạ Tước, kéo hồn phách Dung Ân quay lại.
Cô xoay người lại, nhìn người đàn ông đang ngồi trên sô pha, bước đến trước bàn rượu nhẹ giọng nói “Anh còn muốn uống rượu không ạ?” Nam Dạ Tước không nói gì, lắc đầụ Dung Ân lấy ly rượu cất vào khay hỏi “Vậy, anh có muốn ca hát không ạ?” Nam Dạ Tước vẫn lắc đầu “Không cần, tôi chỉ muốn ngồi ở đây.” Dung Ân kiềm chế mong muốn lấy bình rượu đập cho anh một cái, một mình vô vị còn chưa đủ, còn muốn kéo cả cô vào nữa.
Hai chân tê rần, cô muốn về sớm nghỉ ngơi, nếu không chỉ cần ra ngoài đi lại một chút cũng được.
“Có muốn khóc không?” Nam Dạ Tước cúi người xuống, khuôn mặt lạnh lùng xuất hiện