Chương 23
ta có nỗi lo sợ không nói nên lời.
“Theo như ông nói, lợi nhuận, hai bên chia đều?” Nam Dạ Tước nheo mắt lại, nhìn ông ta.
“Đúng, đúng, chỉ cần Nam tổng cho phép sản phẩm của chúng tôi được in lên nhãn hiệu của Nghiêm Tước, chúng tôi sẽ đồng ý chia một nửa lợi nhuận.” “Chia hai tám, ông hai tôi tám.” người đàn ông lời nói lạnh lẽo vang lên, khiến người ta có ảo giác anh là bậc đế vương, vô cùng kiêu ngạo.
“Hai tám?
Bố, nhất định không thể đồng ý ” Trần Kiều vội vàng ngăn cản, Nghiêm Tước không hề bỏ ra một cắc nào, còn muốn được tám phần lợi nhuận, chẳng khác gì ăn cướp.
Nam Dạ Tước dường như không quan tâm, đôi mắt, từ đầu đến cuối đều nhìn Dung Ân chằm chằm.
Trần Bách Huy không nói gì mà cúi đầu xuống, khôn ngoan như ông ta, làm ăn sẽ không bao giờ chịu lỗ vốn.
Nếu sản phẩm được quảng cáo trên nhãn hiệu của Nghiêm Tước, sau này không biết sẽ thu được bao nhiêu lợi nhuận.
Suy nghĩ kỹ càng xong, ông ta quyết định đáp ứng “Được, Nam tổng, một lời đã định.” Trần Bách Huy cắn răng cầm lấy ly rượu trên bàn, ngửa đầu lên uống cạn.
Ngay cả một người không hiểu kinh doanh như Dung Ân cũng biết, cuộc đàm phán này không thuận lợi.
Nam Dạ Tước thấy chân mày Dung Ân hơi nhíu mày, nét cười trên môi càng ngày càng đậm.
Anh chợt cúi người xuống, tay dùng lực nắm lấy cổ tay thon gọn của cô.
Dung Ân đang nửa quỳ trên thảm, hai chân cô đã tê cứng, nên khi bị kéo, cô không khống chế được mà ngã về phía trước, cả người nằm gọn trong lòng Nam Dạ Tước.
Một tay anh ôm eo cô, còn tay kia, đặt trên chiếc đùi trắng nõn của cô, tạo thành một tư thế vô cùng mờ ám.
“Tước thiếu, anh…” Dung Ân gọi tên ở Cám Dỗ của anh, quản lý và mọi người đều gọi anh như vậy.
“Sợ cái gì, đã đến đây làm việc, cô còn muốn giả vờ thanh cao?” Tay anh đặt trên đùi cô, nhẹ nhàng bóp một cái, năm ngón tay cảm giác mềm mại mát lạnh, rồi men theo làn váy ngắn tiến lên trên.
“Anh ” Dung Ân lo lắng giãy dụa, hai tay cô cố gắng cầm lấy tay anh, anh, ngay từ đầu anh ta đã cố ý.
Trần Bách Huy sau khi nhìn thấy cảnh này liền đẩy Trần Kiều một cái, ý bảo cậu ta đứng dậy.
Lúc này Trần Kiều mới lấy lại tinh thần đứng bật dậy.
“Buông Dung Ân ra ” Trần Kiều tiến lên phía trước mấy bước, đứng trước mặt hai người nói.
“Trần Kiều, con nói bậy bạ gì vậy?” Trần Bách Huy vội vàng giữ chặt tay cậu ta, ông ta không muốn con mình chọc giận vị thần tài này.
Dung Ân khổ sở cúi đầu, cô đã quên cả chống cự, tay của Nam Dạ Tước thừa cơ mò vào trong váy của cô.
“Bố, cậu ấy là Dung Ân, bố không nhớ cậu ấy sao?” Giọng nói của Trần Kiều rất nhỏ nhưng vô cùng kiên quyết “Cô ấy là…” Dung Ân nghe thấy, cô nhắm chặt mắt “Trần Kiều, không được nói ” Trần Bách Huy nhìn ba người một lượt, ánh mắt cuối cùng cũng dừng lại trên người Dung Ân.
Ông ta cố gắng nhớ lại, dường như cũng có chút ấn tượng “Cô ta hình như… trước đây đã từng gặp ở nhà họ Diêm.” “Đúng vậy.” Trần Kiều vui vẻ nói “Là Dung Ân ạ.” “Hừ, không thể tưởng tượng được, một người thanh cao cũng có ngày hôm nay, đi làm gái phục vụ trong Cám Dỗ.” Giây phút nghe thấy những lời này, Dung Ân cảm nhận sâu sắc cảm giác nhục