⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 21

của ông nội Tụng Ân, mặc dù sau khi gặp Chu Dần Khôn, sự sợ sệt làm cô tiêu hóa không ít nhưng cô cũng không đói đến mức ăn nhiều như vậy.
Nhưng anh lại nói với cô là cô sẽ được về nhà sau khi ăn xong đồ ăn.
Cùng lắm thì chịu đựng một xíu vậy.
Đây cũng là lần đầu tiên cô đến một khách sạn nổi tiếng như này, được ăn những món ăn đắt tiền như vậy, vậy thì cứ xem như là một lần trải nghiệm đi.
Cô tự an ủi mình bằng cách này rồi bắt đầu ăn từng miếng một.
Chu Dần Khôn chỉ uống rượu, không hề ăn một miếng nào.
Thay vì nói rằng hai người đang ăn, chi bằng nói là anh đang quan sát cô ăn.
Miệng không lớn nhưng sức ăn khá tốt, sau khi ăn xong hai má phồng lên, khuôn mặt nhỏ nhắn như hạt đậu làm cho khuôn mặt trái xoan cũng thành tròn trịa.
Ăn vài miếng, cô sẽ lặng lẽ ngước mắt lên nhìn anh, như muốn hỏi tại sao anh chưa ăn, hoặc như là đang nói Chú xem, cháu ăn gần xong rồi.
Chu Dần Khôn nghiêng đầu cười xảo trá.
Trẻ con cuối cùng cũng vẫn chỉ là trẻ con, thật dễ lừa.
Đồ ăn trên bàn đã được xử lý gần hết , Chu Hạ Hạ thậm chí uống nước trái cây cũng không uống nổi nữa.
Người đàn ông đối diện nhìn thấy cô khó khăn uống từng ngụm nhỏ nước trái cây, tiến lại gần cô hỏi "Ăn no chưa?" Chu Hạ Hạ lập tức gật đầụ Thấy anh chủ động nhắc tới, trong mắt cô tràn đầy mong đợi, bây giờ cô có thể về nhà được chưa?
Chu Dần Khôn lại dựa lưng vào ghế, bắt gặp đôi mắt long lanh đang nhìn mình, mỉm cười "Vậy thì giờ chúng ta nói chuyện nghiêm túc một chút đi." Chu Hạ Hạ khó hiểu nhìn anh.
Chu Dần Khôn hỏi "Cháu còn chưa trả lời tôi, vừa rồi cháu nói ai là kẻ thối nát?" Vẻ mặt cứng đờ cùng với thái độ ngượng ngùng, hai tay vẫn đặt trên ly nước trái cây, cô nhất thời không biết phải trả lời anh như thế nào.
Chắc hẳn là anh đã nghe thấy lời cô nói, không những vậy mà còn nghe rõ từng lời.
Chu Hạ Hạ là một đứa trẻ thành thật, cô nói thì cô nhận, nhưng cô thực sự...
không dám thừa nhận trước mặt Chu Dần Khôn.
Cô không biết hậu quả sẽ ra sao.
Cô cúi đầu không nói gì, không thừa nhận cũng không phủ nhận.
"Tôi nghĩ cháu vẫn chưa no đâụ" Anh nói với giọng điệu ngả ngớn.
Chu Hạ Hạ đột nhiên ngẩng đầu lên.
"Dọn những thứ này đi rồi lên lại lên y nguyên những món vừa rồi cho tôi." Tuy là nói với người quản lý khách sạn, nhưng đôi mắt sâu thẳm đó lại dán chặt vào Chu Hạ Hạ "Phải giống hệt nhaụ" Nghĩa là cô vất vả ăn xong một tá món ăn giờ lại được phục vụ lên lại món như cũ.
Chu Hạ Hạ cuối cùng cũng hiểu vì sao anh lại lặp lại câu nói đó.
Ăn xong có thể về nhà.
Nhưng anh không nói ăn xong có nghĩa là ăn như thế nào.
Chu Hạ Hạ giống như một chú cún con vừa chợt nhận ra mình bị lừa, bất lực nhìn hết món này đến món khác được dọn ra, rồi biến thành một bàn đầy ắp.
Chiếc mũi nhỏ của cô đỏ bừng , đôi mắt đẫm lệ.
Chu Dần Khôn lạnh lùng nhìn cái thứ hèn nhát trước mặt, lần nào cũng động một chút là khóc.
Nước mắt của phụ nữ đôi khi rất có ích xúc tác làm tăng tình thú, nhưng phần lớn thời gian đều là thứ anh chán ghét nhất.
Mà Chu Hạ Hạ thậm


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡