⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 20

càng không phải quản lý nhà hàng mà là ông chủ ở đây.
Vậy mà ông ta lại tự tay đưa thực đơn cho cô.
Chu Hạ Hạ không biết là khách sạn này xem "khách hàng là thượng đế" đến mức quá đáng hay là bởi vì...
cô liếc nhìn sang Chu Dần Khôn, bắt gặp ánh mắt anh cũng đang nhìn cô.
Cô nhanh chóng cúi đầu nhìn thực đơn trong tay, một phút sau cô lại nhìn lên.
Cô thực sự không biết phải gọi món gì, chỉ biết là mỗi một món đều vô cùng đắt tiền, có một số món chỉ viết bằng tiếng anh, cô không tưởng tượng ra được nó là món gì.
"Có muốn nếm thử món đặc trưng không?" Người đàn ông chủ động hỏi "Cô có bị dị ứng cái gì không?" "À, không ạ" Chu Hạ Hạ nhờ có sự đề nghị của người quản lý mà âm thầm thở phào nhẹ nhõm, trả lại thực đơn cho ông ta "Cảm ơn ạ." Nói xong cô chợt nhớ ra điều gì đó, ngập ngừng nhìn Chu Dần Khôn "Có ổn không ạ?" Nhìn thấy vẻ mặt cười như không cười của anh, Chu Hạ Hạ trong lòng không khỏi lo lắng.
Nếu món cô gọi không ngon, liệu anh có tức giận rồi chặt ngón tay cô không?
Người quản lý cũng đứng sang một bên chờ ý kiến của anh.
Chu Dần Khôn mỉm cười vẫy tay, ý là được.
Anh hoàn toàn không quan tâm đến việc là ăn cái gì, điều thú vị là dáng vẻ cô nơm nớp lo sợ khi gọi món.
Cách mà cô hỏi anh vừa rồi giống hệt như cách con chó con vẫy đuôi muốn anh cho nó ăn.
Sau khi nhận được sự đồng ý, người quản lý lập tức gật đầu rồi rời đi.
Bây giờ chỉ còn lại hai người.
Chu Hạ Hạ ngồi đối diện với anh, cô cảm thấy vô cùng không thoải mái, nhưng Chu Dần Khôn lại không nói gì, như muốn ép cô nói trước, Chu Hạ Hạ nắm hai bên thành ghế ngồi, hít một hơi thật sâu, như muốn tự cổ vũ bản thân, cô hướng mặt lên.
Cuối cùng lấy hết can đảm để ngước nhìn Chu Dần Khôn.
"Chú út." "Hửm?" "Ăn tối xong có thể về nhà được không?" Người đàn ông gõ ngón tay thon dài lên bàn, nói "Nếu không thì sao?" Chu Hạ Hạ thở phào nhẹ nhõm.
"Cháu ăn xong là có thể về nhà." Anh cũng trầm ngâm lặp lại.
"Vậy..." Chu Hạ Hạ liều mạng mở miệng hỏi "Chú...
hứa là không đến nha?" Ngón tay Chu Dần Khôn dừng lại.
Trái tim Chu Hạ Hạ run lên.
Cảm giác sợ hãi lạnh lẽo lại tê dại lan dần từ sống lưng lan ra toàn thân, cô nắm chặt tay cầm ở mép ghế, may mắn thay, lúc này người phục vụ đã đến bưng đồ ăn lên, bê hết món này đến món khác, dần dần bày chật cả một bàn ăn.
Lúc này Chu Hạ Hạ mới nhận ra món ăn đặc trưng mà người quản lý nhắc đến không phải là một món mà là một bữa ăn bao gồm hơn chục món.
Người phục vụ mở chai rượu ra rót cho Chu Dần Khôn một ly.
Mà cô gái ngồi đối diện anh, người này không cần nhìn vào giấy tờ tùy thân cũng có thể chắc chắn cô chưa đến tuổi uống rượụ Cho nên trên tay cô là một cốc nước trái cây ép.
"Ăn cơm đi, ăn xong là có thể về nhà." Anh vừa rồi không phủ nhận câu hỏi ban nãy, điều này khiến Chu Hạ Hạ trong nháy mắt cảm thấy vui vẻ.
Nghe anh nói xong, cô nhìn một bàn đầy đồ ăn, mím môi, cảm thấy có chút khó khăn, xong vẫn ngoan ngoãn cầm nĩa lên.
Vừa rồi cô đã ăn rất nhiều trong bữa tiệc sinh nhật


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡