Chương 8
thấy nhẹ nhõm.
Tối nay là ngày thứ hai kể từ khi cưới, cuối cùng họ mới chạm mặt nhaụ Anh uống một hớp nước rồi hỏi "Sao cô chưa ngủ?" "Tôi xuống rót nước uống." Quý Thanh Lâm lúng túng, hóa ra anh vừa mới cướp cốc nước của vợ.
"Cô rung chuông gọi người giúp việc là được mà." "Ừm." Hai người không nói gì nữa.
Quý Thanh Lâm uống một hớp nước nữa rồi mới nói "Tôi đi tắm." Lúc lau tóc đi ra, anh không khỏi ngạc nhiên khi phát hiện ra Dương Huệ Khanh đang ngồi tựa vào đầu giường chơi điện thoại.
Mái tóc dài buông xõa che quá nửa bên mặt, làn da trắng như tuyết lộ ra bên ngoài tương phản với chiếc giường màu đỏ lại càng bắt mắt hơn.
Cô gái ngồi ở đầu giường ngẩng lên nhìn anh, chớp nhẹ đôi mắt hạnh.
Quý Thanh Lâm bất giác lùi lại một bước.
"Anh còn nhớ mai phải về nhà họ Dương chứ?" Anh thả lỏng tấm lưng gồng cứng, đáp "Tôi biết." Cô bỗng nhiên đỏ mặt "Ở trước mặt người nhà tôi, mong anh giúp đỡ tôi một chút." Giọng cô dịu dàng, thậm chí có ý làm nũng.
Quý Thanh Lâm vẫn chưa hiểu câu này là có ý gì thì cô lại nói tiếp "Anh chơi bời thế nào ở bên ngoài cũng được nhưng đừng để hai nhà biết.
Về mặt thể diện..
Tôi không muốn người nhà phải lo lắng cho mình." Dương Huệ Khanh thấy Quý Thanh Lâm không có phản ứng gì, không khỏi nhíu mày "Chúng ta đều không được để người nhà đôi bên khó chịụ" Quý Thanh Lâm nhanh chân tiến về phía chiếc giường, xốc chăn lên nằm xuống "Tôi biết, cô yên tâm." Dương Huệ Khanh nghiêng người sang, mỉm cười Quả nhiên chiêu này hữu hiệu với đàn ông.
Dù hiện tại đã sang đầu thu nhưng Dương Huệ Khanh vẫn đặc biệt chọn mặc một chiếc váy dài có phần tay áo lửng.
Quý Thanh Lâm lấy làm khó hiểu bởi anh biết cô sợ lạnh, ngay giữa mùa hè mà cô vẫn phải mặc áo choàng.
Tuy nhiên, sau khi nhìn thấy chiếc vòng tay cô đeo ở cổ tay thì anh đã hiểu ra.
Quý Thanh Lâm suy nghĩ kỹ rồi quyết định làm một chuyện tốt, lấy chiếc vòng cổ ngọc trai mà mình sưu tầm được dạo trước ra, đưa cho cô.
Đương nhiên Dương Huệ Khanh biết rõ xuất xứ của chiếc vòng ngọc trai này, cô ngạc nhiên rồi nhẹ nhàng nói cám ơn, đeo nó lên.
Chiếc vòng ngọc trai này rất hợp với chiếc váy len màu xám, trông dịu dàng và tao nhã.
Lúc hai người về thăm nhà, Quý Thanh Lâm rất mực quan tâm Dương Huệ Khanh, hết mở cửa xe chờ cô xuống xe lại nắm tay cô cùng vào nhà.
Bà Dương cảm thấy được an ủi về mặt tâm lý.
"Hôm qua mẹ nói chuyện điện thoại với mẹ con, còn sợ hai con ở với nhau không quen, giờ xem ra hai đứa cũng rất ổn nhỉ." Ông Dương nghe vậy rời mắt khỏi tờ báo, cười khẩy với Quý Thanh Lâm.
Quý Thanh Lâm đành phải vờ không hiểu ý của ông ấy, vẫn dỗ dành bà Dương "Mẹ yên tâm, bọn con rất tốt ạ." Mẹ vợ nhìn con rể, càng nhìn lại càng ưng.
Lúc trước bà ấy còn lo anh chơi bời lêu lổng với bọn Giang Phường, giờ thấy hai người tốt đẹp mới yên tâm.
Bà ấy ôm con gái vào lòng "Cô con gái cưng này của mẹ đã được gia đình chăm nom cẩm thận từ nhỏ, mẹ dành hơn nửa trái tim mình cho con bé này đấy, con bé hơi yếu, con đừng để bụng nhé.
Ba mẹ nhọc lòng với con bé còn hơn cả hai đứa sau cộng lại cơ đấy." Quý Thanh Lâm đành phải cười, nói vài câu cho bà Dương yên tâm.
Một lúc sau, ông Dương bỏ báo xuống, gọi Quý Thanh Lâm vào