Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 7

cười công nghiệp, tách tách tách tách.
Vậy là xong việc.
Sau khi có ảnh cưới, Dương Huệ Khanh hồi tưởng một hồi lâu, lúc ấy cô thực sự bị anh ôm trọn trong vòng tay à?
Sao mà lại thấy cũng không tệ lắm nhỉ?
Dương Huệ Hi thẳng thừng trêu ghẹo "Hai anh chị đã ngủ với nhau rồi đấy à?
Quan hệ thử trước hôn nhân rồi hả?
Sao mà tư thế thân mật thế này?
Chỉ mới gặp vài lần thôi mà." Dương Huệ Khanh mặc kệ cô ấy nhưng vẫn đỏ mặt.
Ở trong mắt người ngoài, tư thế anh ôm cô trong vòng tay thực sự khá lãng mạn.
Cô thật sự hoài nghi bức ảnh này đã được photoshop thu hẹp khoảng cách giữa hai người họ, chưa biết chừng ngay cả mắt cũng được photoshop nên trông mới nồng nàn tình cảm như vậy.
Thực ra cô đã đoán đúng, để ánh mắt hai người không đến nỗi như người dưng thì quả thực nhân viên chỉnh sửa ảnh đã phải tốn khá nhiều công sức.
Cuối cùng, bà Dương quyết định chọn tâm ảnh chỉ cắt cúp nửa người hai người ôm nhau "nồng nàn tình cảm" này làm ảnh cưới chính tại lễ cưới.
Cả Dương Huệ Khanh và Quý Thanh Lâm đều không phải tốn chút công sức nào cho lễ cưới của mình.
Họ chỉ việc xuất hiện, chúc rượu, thực hiện xong thủ tục là xong.
Ban đầu mọi người cứ nghĩ Quý Thanh Lâm sẽ là người cuối cùng trong nhóm kết hôn, không ngờ Dương Huệ Khanh vừa về nước, đám cưới đã được ấn định nhanh như chớp, chẳng mấy chốc đã xong xuôi hết thảy.
Trước khi xuất ngoại, cậu ba nhà họ Hạ tổ chức tụ tập với đám anh em cùng lớn lên bên nhau ở khu nhà công vụ.
Địa điểm tụ tập là tại club Hồng Ngọc do Giang Phường chọn.
Giang Phường muốn chơi thật náo nhiệt nên đã nói trước với club Hồng Ngọc từ mấy hôm trước để club chọn ra mấy cô gái sạch sẽ ngồi cùng họ.
Cô gái có đường cong nóng bỏng nhất đong đưa đi về phía Quý Thanh Lâm, mới đi được hai bước thì bị Dương Đồng ngăn lại "Hôm nay em ngồi với anh đi." Cậu ấy hướng cặp mắt đào hoa về phía Quý Thanh Lâm rồi cười hỏi "Anh rể thấy vậy có được không?" Mọi người cười to.
Quý Thanh Lâm cũng cười, xua tay "Anh đâu dám chứ." Có người huýt sáo "Có phải cậu đã thích Dương Huệ Khanh từ trước nên vừa đợi người ta về nước là lập tức cướp luôn không vậy?" Quý Thanh Lâm chỉ cười, không nói gì.
Lúc Quý Thanh Lâm lê cơ thể nồng nặc mùi rượu về nhà, ngôi biệt thự hai tầng đã tối om.
Anh bật đèn dưới tầng một, đá giày ra khỏi chân, đi chân trần đi kiếm nước uống, lục lọi một hồi không tìm được cốc, đang định cáu gắt gọi người giúp việc thì một cốc nước ấm được đưa tới tận tay anh.
Anh quay qua nhìn, đang định quát người giúp việc mắt mù không biết đường ra đón anh từ ban nãy thì lời nói bị nghẹn lại ngang cổ họng, biến thành hai tiếng "cảm ơn".
Ồ, cô vợ mới.
Đêm tân hôn, lúc Quý Thanh Lâm rửa mặt xong, ra khỏi phòng tắm thì Dương Huệ Khanh đã ngủ rồi.
Anh do dự hồi lâu, có đụng vào Dương Huệ Khanh hay không đều không ổn, cuối cùng anh đành thở dài.
May mà giường của họ rộng, mỗi người nằm một đầu, không hề đụng vào người nhaụ Hôm sau, Quý Thanh Lâm tỉnh dậy, không khỏi giật mình khi thấy người nằm bên cạnh, sau đó mới sực nhớ ra sau đêm qua, mình đã thành người đã kết hôn.
Anh không đánh thức Dương Huệ Khanh mà lặng lẽ sửa soạn rồi đi làm.
Buổi tối, lúc anh về thì Dương Huệ Khanh đã đi ngủ, trong lòng anh thầm


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡