Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 5

tặng một chút quà mang tính tượng trưng rồi tổ chức đám cưới ngay trong tháng chín.
Quý Thanh Lâm giận lắm nhưng chẳng biết trút giận vào đâụ Từ khi tiếp quản chuyện làm ăn của gia đình, bình thường anh chẳng mấy khi đi chơi với tụi Giang Phường nhưng đợt này anh lại phá lệ đi chơi với bọn họ mấy bữa.
Bữa tiệc rượu hôm nay, có người dẫn theo mấy người mẫu mới nổi tới.
Quý Thanh Lâm nheo mắt nhìn một cô gái eo thon, mông cong trông khá quen mặt.
Cô gái kia đong đưa bờ mông, bước đi như sải bước trên sàn catwalk, tiến tới trước mặt anh, chẳng hề ngại ngùng ngồi xuống, đặt nửa bờ mông ngồi thẳng lên đùi anh.
Cô ta bưng cốc rượu đút tới bên miệng anh "Sếp Quý quên em rồi à?" Quý Thanh Lâm nghe tiếng "sếp Quý" này mới nhớ ra cô gái này là Lư Vi, người phát ngôn mới ký với công ty thời gian trước, năm nay đang rất nổi tiếng, quả thực đã mang lại một số lợi ích cho công ty, lúc làm lễ ký kết, anh còn đích thân có mặt.
Lúc ấy, do phải kết hợp quảng bá sản phẩm mới nên cô ta trang điểm rất đậm, còn giờ gỡ bỏ lớp trang điểm đậm ấy đi, trông lại đẹp nao lòng.
Anh uống một ngụm rượu mà Lư Vi đút cho, Lư Vi cười khúc khích, dựa hẳn nửa người vào người anh.
Mãi tới khi bị ả người mẫu kéo vào thang máy của khách sạn, Quý Thanh Lâm mới tỉnh táo lại một chút.
Anh đang nghĩ bụng thế này thì hơi quá rồi, lát nữa anh sẽ cho cô ta chút tiền để đuổi cô ta đi thì thang máy dừng lại ở tầng tám, một cô gái mặc áo choàng len cashmere giữa mùa hè đi vào trong thang máy.
Dường như cô gái đang bận suy nghĩ điều gì đấy nên không nhận ra trong tháng máy có người, đi vào rồi mới ngẩng đầu lên nhìn.
Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, Quý Thanh Lâm lập tức tỉnh rượu, đẩy người mẫu đang dính lấy người mình ra.
Lư Vi cũng thức thời, thấy hai người nhìn nhau không nói gì, lại thấy cô gái mới bước vào thang máy ăn mặc giản dị nhưng mọi món đồ trên người đều cực kỳ tinh tế, khí chất toàn thân của cô ngay cả những người xuất chúng nhất cũng chẳng sánh bằng, da trắng như tuyết, cánh tay đã khoác áo len cashmere vẫn còn lạnh nổi da gà.
Đầu óc Lư Vi vẫn còn tỉnh táo, cô ta nhớ ra khách sạn Cảnh Vinh này là của nhà họ Dương, lập tức đoán được cô gái này là ai.
Cô ta mỉm cười, ấn nút tầng chín, thang máy dừng lại, cô ta lập tức bước ra ngoài.
Lư Vi đã có nhiều năm kinh nghiệm lăn lộn trong xã hội, ưu điểm lớn nhất của cô ta chính là thức thời.
Quý Thanh Lâm đang nghĩ xem phải giải quyết tình huống này thế nào thì Dương Huệ Khanh đã xoay người đi, đưa lưng về phía anh, như thể không nhìn thấy anh.
Cô tính giả vờ không nhận ra anh à?
Vậy cũng được thôi.
Thang máy lên đến tầng cao nhất, Dương Huệ Khanh đi ra ngoài trước, gót giày nhọn nện lộc cà lộc cộc, Quý Thanh Lâm nheo mắt nhìn theo bóng lưng cô.
Đây mới gọi là eo thon mông cong chứ Mãi tới tận hôm chụp ảnh cưới, hai người họ mới gặp nhau, ngay cả phương thức liên lạc của người kia cũng không có, cả hai đều chủ động tới địa điểm đã được sắp xếp vào thời gian đã hẹn.
Lúc Quý Thanh Lâm đến thì được biết Dương Huệ Khanh đang thay váy trong phòng.
Xuất phát từ những gì một người chồng tương lai nên làm, anh yên lặng ngồi chờ đợi.
Sau đó rèm được kéo ra, bóng lưng một người con


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡