Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 4

bị người nhà gọi về nước, thực ra Dương Huệ Khanh cũng đã sớm đoán được là vì chuyện này.
Chẳng qua cô vẫn giận vì ba mẹ trực tiếp quyết định mà không buồn hỏi ý cô.
Thế nhưng sau khi ngủ một giấc, cô đã nghĩ thoáng hơn.
Trong lòng ba mẹ, cô là một cô con gái cực kỳ ngoan ngoãn, nghe lời, mọi chuyện lớn nhỏ trong đời đều nghe theo sự sắp xếp của ba mẹ.
Suốt bao nhiêu năm qua, bọn họ đã quen thu xếp mọi việc cho cô và cô cũng đã quen chấp nhận sự sắp xếp của họ.
Thôi thì lấy ai mà chẳng là lấy cơ chứ.
Quý Thanh Lâm lại không dễ thuyết phục như vậy.
Quý Lâm Túc hành quân đánh giặc nửa đời người, tính cách nóng như lửa.
Tính tình Quý Thanh Lâm giống hệt ông ấy, thế nên bầu không khí trong phòng làm việc nhất thời khó tránh khỏi cảnh giương cung bạt kiếm.
"Thằng ranh con Cháu đã bao nhiêu tuổi rồi mà còn nói với ông là chưa tới lúc hả?" Quý Thanh Lâm day thái dương, cau mày đáp "Cháu vẫn chưa ba mươi mà, để ba mươi rồi bàn sau cũng chưa muộn." Quý Lâm Túc quơ chén trà định ném nhưng bị con trai cả Quý Gia Trầm cản lại.
Quý Thanh Lâm đứng ngay trong phòng làm việc nhưng vẫn vờ như không thấy gì, chẳng buồn nhúc nhích mảy may, dù có bị chén trà nện trúng vào người thì anh cũng sẵn sàng chịụ Quý Gia Trầm sầm mặt quát con trai "Hôm nay là ngày mừng thọ của ông nội con, con báo hiếu ông như vậy đấy à?" Quý Thanh Lâm không nói lời nào.
Quý Lâm Túc hạ hỏa, chầm chậm ngồi xuống ghế.
"Cháu à, ông cũng chẳng sống nổi mấy năm nữa.
Mặc dù giờ xã hội đề cao tự do trong hôn nhân nhưng cháu đã mang họ Quý, hưởng thụ gia sản mà ông gây dựng được thì đừng mơ được tự do tự tại như những người khác.
Trước khi nhà Thanh sụp đổ, thậm chí người ta còn phải xét tới Bát Kỳ cơ đấy.
Sở dĩ nhà ta có thể cho cháu được hưởng vinh hoa phú quý như hiện giờ là do công sức của ông gây dựng nên." Ông cụ Quý nhấp một ngụm trà rồi dịu giọng bảo "Bọn trẻ các cháu đừng mơ mộng đòi tự do yêu đương nữa.
Người ngoài giới thượng lưu thì không thể làm dâu nhà này được, nhà này cũng không chấp nhận rước một người không thuộc giới thượng lưu về làm dâụ Chuyện cháu cưới con bé nhà họ Dương chỉ là vấn đề sớm muộn thôi.
Cháu cứ coi như cho ông cháu được hưởng phúc sớm hơn ít ngày đi.
Phải lo xong chuyện của cháu, ông mới có thể yên tâm nhắm mắt xuôi tay." Ông cụ Quý thoáng dừng lại, nghĩ ngợi gì đấy rồi trừng mắt nhìn Quý Thanh Lâm "Trước đây cháu ăn chơi thế nào ở bên ngoài thì ông không can thiệp nhưng kể từ khi rước cháu gái nhà họ Dương về làm dâu nhà này, nếu cháu dám làm xằng làm bậy thì dù chỉ còn một hơi thở cuối cùng, ông cũng phải đánh gãy chân của cháu " Quý Thanh Lâm cũng biết việc này đã được ấn định rồi, chẳng qua anh chỉ muốn trì hoãn thêm một, hai năm nữa, không ngờ cuối cùng chẳng thể hoãn chuyện này lại mảy may.
Nghĩ tới dáng vẻ tựa như một con búp bê sứ của Dương Huệ Khanh, Quý Thanh Lâm lại càng đau đầu hơn.
Cô được nhà họ Dương cưng chiều như vàng như bạc, quả là một phiền toái lớn cho anh.
Chỉ ít ngày sau, tin tức hai nhà họ Quý và họ Dương kết thành thông gia đã được lan truyền.
Ông cụ Quý sợ xảy ra biến cố nên thuyết phục ba mẹ Dương Huệ Khanh bỏ qua bước đính hôn, hai nhà chỉ


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡