Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 9

mấy vị phu nhân khác.
Mà người đứng ở vị trí trung tâm không phải Cố phu nhân mà là một người phụ nữ cao gầy ưu nhã, từ lớp trang điểm đến phong cách ăn mặc đều cực kỳ thu hút.
Có lẽ do bảo dưỡng tốt nên nhìn qua trông không quá ba mươi tuổi, hoàn toàn khác với khí chất hiên ngang già dặn của Cố phu nhân.
Điều này cũng đồng nghĩa với việc bà ấy không phải hạng người dễ kết thân, cứ nhìn cái cách mà bà ấy cư xử với những người ở đây cũng đủ biết.
Cố phu nhân không vui khi thấy con trai và con dâu tới trễ, giọng trách mắng “Thật không ra thể thống gì, ngay cả tiệc mừng thọ của người bề trên mà cũng đến muộn cho được, đáng ra phải tới sớm hơn mới đúng.” Cố Phương Phỉ nhân cơ hội mách lẻo “Anh con canh thời gian rất chuẩn, nói không chừng là do người nào đó ngồi chọn trang sức cả nửa ngày.” Cố Diễm Sinh định giải thích thì bị tiếng cười sang sảng cắt ngang, Đổng Từ ngẩng đầu chạm mặt Lê Mẫn đang bước tới.
Đổng Từ vốn tưởng chỉ nói hai ba câu, dù sao cô và Cố Diễm Sinh không phải nhân vật quan trọng, không đáng để người khác quan tâm.
Trăm triệu lần không ngờ rằng, Lê Mẫn lại chú ý tới cô.
“Ồ, Trầm Du, đây là cháu dâu của chị sao?” Cố phu nhân tên Trầm Du, xưng hô “Cháu dâu” thân thiết này khiến khách khứa xung quanh cũng phải ghé mắt chứ đừng nói là cô.
Nhà họ Cố và nhà họ Lý xưa nay vốn không thân thiết đến mức này, luận xưng hô theo bối phận cũng khá bất tiện.
Cố Diễm Sinh gọi Lê Mẫn là “Chủ tịch Lê”, Đổng Từ đương nhiên cũng nghe theo chồng, gọi bà một tiếng ‘‘Chủ tịch Lê’’.
“Đừng khách sáo, đều là người một nhà.” Tâm trạng Lê Mẫn có vẻ không tồi, thái độ thân thiết, đánh giá hai người từ trên xuống dưới.
Cố Diễm Sinh khí chất văn nhã, là người đoan chính tuấn lãng, tuổi trẻ tài cao, quả là một mầm non tốt.
Còn Đổng Từ đứng bên cạnh hắn, mọi tầm mắt và ánh sáng đều tập trung vào cô, hai từ xinh đẹp lại không đủ để miêu tả sự xuất chúng của cô.
Dáng người Đổng Từ yểu điệu, nét đẹp chuẩn mực, tăng một phân ngại nhiều, giảm một phân ngại ít.
Lễ phục đơn giản, tóc xoăn tự nhiên, trên tay chỉ có một cặp vòng máu đào, ngoài ra không còn trang sức nào khác.
Mang ít trang sức như vậy tới buổi tiệc lại không tạo cho người ta cảm giác keo kiệt, mà ngược lại còn mang vẻ phong tình giản dị.
Dư vị có thừa.
Khí chất lẫn dung mạo xuất chúng như vậy không phải ai cũng may mắn có được, nó là của riêng bản thân cô, là tạo vật tuyệt mỹ mà Chúa sáng thế ban ân.
Không ai không thích.
Ánh mắt Lê Mẫn lập loè, hài lòng cười, bà nhìn Cố phu nhân, vui vẻ nói “Thật kỳ lạ, chị vừa gặp con bé đã thấy thích, hoàn toàn đúng ý chị.
Trầm Du, nếu em không ngại, chị muốn nhận con bé làm con gái nuôi.” Lời vừa dứt, khách khứa ai nấy đều trợn mắt há hốc mồm, cực kỳ hâm mộ, người như Lê Mẫn không phải ai cũng tùy tiện nhận làm con gái nuôi Muốn làm con gái nuôi của bà chắc phải xếp một hàng dài tới tận cửa Thiên An Môn.
Cố Phương Phỉ cũng đỏ mắt ghen tị, không hiểu sao người chị dâu này lại được lòng Lê Mẫn, rõ ràng chỉ là một con hát tầm thường.
Nói thẳng ra là đồ chơi.
Cố Phương Phỉ không phục nhỏ giọng lầu bầu một


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡