Chương 8
và Bùi đại thiếu đi chung sao?” “Thật là một đôi trời sinh.” Vốn chỉ là vài câu xã giao, nhưng nói xong mới có người thấy không ổn, cười cắt ngang “Anh bị mất trí nhớ sao, làm gì mà cô Đổng, bây giờ phải gọi là Cố thiếu phu nhân.
Lúc nãy tôi vừa mới thấy Cố phu nhân, nếu để bà ấy nghe anh nói bậy, chắc chắn sẽ tìm anh tính sổ, ha ha ha.” Người nọ đầu óc chuyển biến cũng mau “Cố thiếu phu nhân xinh đẹp như vậy, lúc nào cũng khiến tôi có cảm giác cô ấy chưa có chồng, xin lỗi xin lỗi.” Khóe môi Bùi Tứ Trăn còn chưa kịp nhếch lên đã bị hai câu sau đông lại thành nụ cười lạnh.
Người nói vô tâm, người nghe hữu ý.
Nghệ sĩ gả vào hào môn, nhìn thì có vẻ nở mày nở mặt nhưng thật ra lúc nào cũng bị người khác coi thường, khó tránh khỏi việc ăn nói ngả ngớn.
Lấy xuất thân của Đổng Từ, đáng ra không ai dám nói với cô như thế, đáng tiếc nay đã khác xưa, tình thế thay đổi, cái gì cũng thay đổi.
Đổng Từ cười nhạt, biết mình không đủ tư cách, tự biết thân biết phận.
Dù sao cũng lười nói chuyện, lại không am hiểu chuyện giao tiếp, cô chỉ cười bố thí như thể mình chưa nghe thấy gì, mở miệng quét sạch thâm ý của hai kẻ này “Hôm nay đụng chuyện nguy hiểm, xe của Bùi thiếu trên đường tới đây xảy ra tai nạn, tôi và chồng tôi đều bị dọa chết khiếp, đành phải để Bùi thiếu ngồi xe chúng tôi.” “Thì ra là vậy, có xảy ra vấn đề gì nghiêm trọng không?” Mọi sự chú ý của bọn họ đều dừng ở câu “Xảy ra tai nạn”, sôi nổi quan tâm Bùi Tứ Trăn, Đổng Từ không một tiếng động dịch khỏi người anh.
Sau đó khom người cười cười “Chồng tôi đang chờ bên kia, xin lỗi không tiếp được.” So với chuyện của Bùi Tứ Trăn, những người khác cũng không mấy để ý đến chuyện Đổng Từ rời đi, ngoại trừ những kẻ tò mò đối phương có mối quan hệ như thế nào.
Bùi Tứ Trăn nhìn bóng dáng yểu điệu của Đổng Từ hòa trong dòng người, cô được người đàn ông kia đỡ, thân mật tự nhiên.
Vẻ mặt anh vẫn bình tĩnh lạnh lùng, xem như chưa từng có chuyện gì xảy ra, chỉ là từ tận sâu trong đáy lòng lại chất chứa không biết bao nhiêu mạch nước ngầm.
Đây không phải là lần đầu tiên, nhưng chắc chắn sẽ là lần cuối cùng.
Tuy nói tiệc mừng thọ của ông cụ Lý là gia yến nhưng khách khứa lại tới rất đông, cả nhà họ Cố đều đến đông đủ.
Một phần là do kính trọng cụ Lý, phần còn lại là nể mặt gia trưởng nhà họ.
Bước vào buổi tiệc, Cố Diễm Sinh nhỏ giọng dặn dò Đổng Từ “Người phía trước em cứ gọi là chủ tịch Lê.
Bà ấy đang là chủ tịch đương nhiệm của quỹ từ thiện, chắc em cũng từng nghe nói.” Đời người luôn có sự thay đổi, Cố Diễm Sinh cứ thao thao bất tuyệt giải thích quỹ từ thiện đặc biệt như thế nào, tất cả những người thuộc giới thượng lưu đều biết đến quỹ này, có bối cảnh, tài nguyên và nguồn nhân lực đáng gờm ở thành phố B.
Đối với Đổng Từ mà nói cô cũng khá quan tâm đến chuyện này, vừa nghe đã hiểu, thậm chí còn liên tưởng đến gia tộc của Lê Mẫn, trong lòng tự có suy tính.
Địa vị của chủ tịch Lê đương nhiệm thậm chí còn cao hơn Cố phu nhân mấy bậc.
Giống như những gì Đổng Từ nghĩ, bọn họ vừa vào đại sảnh thì Cố phu nhân đã tụ tập một góc với