Chương 17
sóng, vẫn khiến anh say mê như thuở nào.
Bùi Tứ Trăn nhìn không chớp mắt, xùy cười “Hóa ra muốn gọi anh như vậy sao?” Lần này đổi lại Đổng Từ rất muốn bóp chết anh, nhưng cô không ngu gì để bị cảm xúc chi phối, hay cho câu người đang đứng dưới mái hiên không thể không cúi đầụ Huống chi còn là chuyện cấp bách.
Đổng Từ xuất thân từ nghiệp diễn, với lời kịch mà nói cô có thể đổi chín chín tám mươi mốt cách gọi hai chữ “Thiên Tứ”.
Nhưng cô không có thời gian thử mấy cái đó, bên ngoài lại có tiếng động, hình như là một nhân viên khác tới hỏi tình hình.
“Chủ tịch Lê nghe nói lễ phục của Cố thiếu phu nhân dơ nên bảo trợ lý mang bộ khác tới.” Nhân viên phục vụ giải thích “...Lạ thật, rõ ràng lúc nãy mới thấy Cố thiếu phu nhân bước vào mà.” Nhân viên kia nói “Có thể đang ở trong phòng tắm nên không tiện ra ngoài, cứ giao đồ cho tôi, tôi tự đưa, cũng tiện cho Cố thiếu phu nhân đổi.” Tất cả nhân viên trong khách sạn đều có thẻ dự phòng, trừ phi ngoài cửa ghi miễn làm phiền, còn không những nhân viên ở đây đều phục vụ rất chu đáo.
Hai ba câu qua lại, Đổng Từ đột nhiên nghe “Tít” một tiếng.
Cô theo bản năng đẩy Bùi Tứ Trăn ra sau, bước lên trước một bước chắn trước cửa, bên trong lẫn bên ngoài mở ra cùng lúc.
Có điều Đổng Từ chỉ hé cửa nửa người, đủ để người bên ngoài thấy cô.
Nhân viên phục vụ lẫn nhân viên khách sạn đều hết hồn, vội nói “Chào buổi tối, Cố thiếu phu nhân.” Sắc mặt Đổng Từ bình tĩnh, có vẻ mất kiên nhẫn, không nhìn ra bất cứ sơ hở nào “Chuyện gì, tôi đang nghe điện thoại.” Nhân viên phục vụ vội vàng giải thích “Là vầy, Cố thiếu phu nhân, chủ tịch Lê nghe nói...” Người trước mặt nói gì Đổng Từ còn chưa nghe xong, thì người bị dấu phía sau kia lại rắp tâm không để cô diễn cho xong vai.
Cảm giác ấm áp sau lưng ập tới.
Lễ phục Đổng Từ mặc là váy, phần lưng trắng nõn hở một mảng, vốn là hàng thiết kế cao cấp, khóa kéo chỉ mới kéo được một nửa, độ cong duyên dáng kéo dài một đường lên xương quai xanh, như ẩn như hiện, khiến người ta phải mơ màng.
Bùi Tứ Trăn không kiểm soát được tay mình, lúc Đổng Từ còn đang nghiêm chỉnh đứng ở cửa, thì anh lại dịu dàng phác họa lên lưng đối phương.
Giọng anh rất nhỏ, cơ hồ muốn cắn luôn tai Đổng Từ “Em đoán xem trên đó viết gì?” Đổng Từ im lặng không nói, trò đùa dai này khiến da đầu cô tê dại, nhưng cũng may Bùi Tứ Trăn còn có chừng mực, không phát ra tiếng động gì lớn...
Chỉ là thấy cô không trả lời, đôi tay ấy dường như lại tức giận, ngón tay nhẹ nhàng chọt chọt vào nơi u cốc kia, trượt qua xương cột sống.
Đổng Từ hít một hơi, bàn tay vịn cửa lạnh lẽo, mặt không cảm xúc nói với người ngoài kia “Cảm ơn”.
Nhận túi giấy nhân viên phục vụ vừa đưa, Đổng Từ lập tức đóng cửa lại, cô xoay người, trừng mắt nhìn Bùi Tứ Trăn.
Ánh mắt không hề có độ ấm “Giỡn đủ chưa?” “Giỡn?” Hầu kết giữa cổ Bùi Tứ Trăn chuyển động lên xuống, tròng mắt sáng quắc, sắc mặt khó coi “Cho nên em nghĩ giỡn đến đây là đủ rồi đúng không?” Đổng Từ không để ý tới anh nữa, cầm đồ bước vào phòng.
Nhưng cô chỉ vừa mới vào phòng, còn không kịp đóng cửa, Bùi Tứ Trăn đã chặn cửa lại, thân hình cao lớn bao phủ toàn