Chương 16
tôi đã nói rồi, xin tự trọng.” Bùi Tứ Trăn xanh mặt, trở tay kéo cô vào ngực, ánh nhìn sắc bén “Tự trọng?
Tự trọng với ai?
Lina hay Đổng Từ?” Đổng Từ chớp mắt chột dạ, nhưng chút chột dạ này lại bị tên khốn Bùi Tứ Trăn nuốt mất, cô trầm giọng nói “Tôi là Cố thiếu phu nhân.” Bùi Tứ Trăn nắm chặt tay, cười nhìn cô nhưng ý cười lại không chạm tới mắt “Phải rồi, em là Cố thiếu phu nhân.” “Đúng vậy, tôi đã là Cố thiếu phu nhân.” Đổng Từ muốn đẩy anh ra nhưng đúng lúc này chuông cửa lại vang lên vô cùng chói tai trong một không gian yên tĩnh như thế này.
“Cố thiếu phu nhân, cô còn ở đó không?” Là tiếng của người phục vụ.
Hai người kề sát nhau, trên người Bùi Tứ Trăn lại đang mặc đồ tắm dài, trong lúc đùn đẩy hơn phân nửa ngực lộ ra.
Mà Đổng Từ cũng chẳng tốt hơn là bao, lễ phục đang cởi giữa chừng, phần trên gần như trần trụi, giờ có muốn chỉnh lại cũng không kịp.
Nếu bị người khác nhìn thấy, dù cô có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa hết tội.
Trăm mối ngổn ngang.
Bùi Tứ Trăn biết Đổng Từ đang hoảng loạn, năm đó bọn họ dây dưa nhau cũng chưa từng thấy cô lo sợ đến thế.
Thậm chí từ lần gặp nhau đến giờ, người phụ nữ này có trốn tránh, có che dấu, có làm lơ, có phủi sạch quan hệ, duy nhất chỉ có hoảng sợ là chưa bao giờ có.
Bây giờ cô lại luống cuống vì có người gõ cửa bên ngoài.
Bùi Tứ Trăn cảm thấy thật chướng mắt, trêu tức nói “Em sợ?” Đương nhiên Đổng Từ không thừa nhận, nhưng dù nhận hay không nhận thì nhược điểm của cô cũng đã bị tên này nắm rồi, Bùi Tứ Trăn duỗi tay định mở khóa cửa.
Đổng Từ vội vàng bắt lấy tay áo anh “Anh muốn làm gì ” Ánh mắt Bùi Tứ Trăn âm u, nhưng vẫn cười nhẹ như mây gió “Không làm gì cả, chỉ muốn ra ngoài hít thở không khí thôi.” Mặc áo tắm ra ngoài hít thở không khí?
Nếu nhân viên phục vụ hỏi anh, Cố thiếu phu nhân có trong đó không, anh sẽ trả lời thế nào?
Về vấn đề này Đổng Từ hoàn toàn không cần suy nghĩ, với cái tính không coi ai ra gì của Bùi Tứ Trăn, anh chỉ làm theo cảm xúc của bản thân.
Thậm chí anh không cần ra ngoài, chỉ cần phát ra âm thanh thôi, lại trong hoàn cảnh khách khứa tụ họp như thế này, chẳng ai có thể quản được miệng của phục vụ.
Đổng Từ xuống nước “Không được.” Bùi Tứ Trăn híp mắt nhìn cô “Không được gì?” Đổng Từ kéo tay anh “Không được ra ngoài.” Bùi Tứ Trăn nở nụ cười châm chọc, ngữ khí ái muội “Cố thiếu phu nhân, em muốn anh ở đây làm gì?” Đổng Từ ngẩng đầu, đáy mắt xẹt qua sự tức giận.
Tầm mắt Bùi Tứ Trăn lạnh lẽo “Tính ra không có gì để nói, chúng ta đâu thân thiết đến mức này, đúng không?” Nói xong, anh liền xoay người, mắt thấy cửa sắp mở, ngoài cửa vẫn là tiếng của nhân viên phục vụ “Cố thiếu phu nhân?” Trái tim Đổng Từ vọt lên cuống họng, bất chấp tất cả đứng chắn trước cửa, gần như khẩn cầu gọi một tiếng “Thiên Tứ”.
Giọng nói dù đang run rẩy nhưng lại có như có từ tính hấp dẫn người khác.
Bùi Tứ Trăn nhìn Đổng Từ từ trên xuống dưới.
Ánh mắt trêu hoa ghẹo nguyệt của cô tỏa sáng rạng ngời dưới ánh đèn, dù tóc tai rối bời, thái dương thấm ướt mồ hôi, đôi tay nhỏ sau lưng đang run lên từng đợt...
Nhưng ánh mắt ấy vẫn nổi