Chương 12
Sơ Vũ này không bao giờ ngồi khoanh tay chịu chết.
Nếu không thể nắm bắt suy nghĩ của Lục Tử Mặc thì từ từ nghĩ cách duy trì sự an toàn trong mối quan hệ này, sau đó tìm kiếm cơ hội cho bản thân.
Trên đầu như có một vầng mây đen, Sơ Vũ mở mắt, người đàn ông nguy hiểm đó không biết trở về từ lúc nào, tay giữ ghế của cô và đứng nhìn cô từ trên cao “Nơi này cũng không tồi đấy chứ?” Sơ Vũ không trả lời.
Lục Tử Mặc đến bên cạnh cô và ngồi xuống.
Anh ta cũng khép hờ mi mắt nhìn về phía núi xa xa “Hạt mưa nhỏ Em có thích trò chơi trốn tìm không?” Trốn tìm?
Sơ Vũ ngoái đầu nhìn Lục Tử Mặc.
Kể từ năm 7 tuổi, cô đã không chơi trò này rồi.
Có điều nếu anh ta muốn chơi, cô sẽ hầụ Việc duy nhất của cô bây giờ, chẳng phải khiến anh ta vui vẻ hay sao?
Lục Tử Mặc nhìn Sơ Vũ “Bây giờ tôi phải đi giải quyết một việc.
Em có thể lựa chọn đi theo tôi, hoặc ở lại đây.
Thế nào?” “Tôi đi ” Sơ Vũ bình tĩnh mở miệng.
Nếu Lục Tử Mặc rời khỏi nơi này, không biết đám đàn ông lang báo kia sẽ làm gì cô.
Sơ Vũ ý thức được rằng, Tây viên khiến cô có cảm giác an toàn, vì đó là địa bàn của Lục Tử Mặc.
Nếu anh ta không có ở đây, thì cả tòa thành này chẳng khác gì nhau cả.
Cảm giác an toàn?
Sơ Vũ giật mình bởi ý nghĩ hoang đường của mình.
Lẽ nào cô mắc hội chứng Stockholm hay sao mà nảy sinh cảm giác đó với người đàn ông trước mặt.
“Chúng ta xuất phát thôi”.
Lục Tử Mặc mỉm cười, kéo tay Sơ Vũ.
Sơ Vũ giãy giụa nhưng anh ta không bỏ ra, còn hơi dùng lực.
Ngón tay dài của anh ta đan vào ngón tay Sơ Vũ.
Nhiệt độ từ bàn tay của Tử Mặc truyền lên, khiến Sơ Vũ hơi run rẩy.
Anh ta không cưỡng bức cũng không có hành động quá đáng với cô, nhưng chỉ thế này cũng khiến Sơ Vũ cảm thấy không thoải mái.
Lục Tử Mặc kéo Sơ Vũ ra sân trước.
Ở đây đậu một chiếc máy bay trực thăng.
Lục Tử Mặc đến cửa máy bay trực thăng, ôm Sơ Vũ vào lòng rồi bế cô lên máy bay.
Anh ta giơ tay ra hiệu với người phi công.
Người phi công gật đầụ Máy bay lập tức cất cánh.
Từ trên máy bay nhìn xuống, dãy núi trùng điệp nhanh chóng biến thành một điểm chấm xa xa.
Lên máy bay, Lục Tử Mặc nhắm mắt.
Dưới mắt anh ta là một quầng đen nhìn khá rõ.
Lẽ nào đêm qua anh ta không ngủ đủ giấc?
Sơ Vũ suy đoán khả năng đó.
Nếu đã vậy, tại sao anh ta còn để bị giày vò?
Máy bay bay khoảng 40 phút thì hạ cánh.
Sơ Vũ nhìn ra bên ngoài, mắt cô mở lớn.
Từ trên cao nhìn xuống, đầu núi phía dưới rõ ràng là một mê cung nhân tạo cực lớn.
Bên ngoài mê cung là một khoảng đất lớn bằng một phần tư sân bóng.
Bên ngoài đậu một chiếc máy bay trực thăng khác và nhiều xe ô tô.
Tử Mặc bế Sơ Vũ xuống máy bay trực thăng.
Một người đàn ông đeo kính đen bước lại phía anh ta “Lục, lâu rồi không gặp cậu”.
“Hợp tác vui vẻ, Tang Thông”.
Lục Tử Mặc mỉm cười đặt Sơ Vũ xuống, giang rộng hai tay ôm người đàn ông đó.
Tang Thông đưa mắt liếc Sơ Vũ “Lục, cậu có bao giờ gần n ữ sắc đâu”.
“Vô tình lượm được bảo bối”.
Lục Tử Mặc kéo Sơ Vũ lại gần, hôn nhẹ lên tóc cô, tay trượt xuống