Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 11

tiếng cười khẽ.
Lục Tử Mặc lại lên tiếng“Tôi đã từng nói tôi là người bất lực.
Tất nhiên tôi sẽ không động đến em.
Chỉ cần em ngoan ngoãn, tôi sẽ bảo đảm sự an toàn của em.
Nhưng Hạt mưa nhỏ này Nếu em đã không thể hiến thân cho tôi, thì em phải động não, xem làm thế nào mới khiến tôi vui.
Nếu tôi thật sự thích em, tôi sẽ đưa em về Chaing Rai cũng không biết chừng”.
“Còn bây giờ...” Bàn tay Sơ Vũ bị nắm chặt, rồi bị Tử Mặc kéo lại gần.
Mùi vị đàn ông của anh trong giây lát rất gần bên cô.
Tử Mặc nói lạnh lùng “Hãy an phận ngủ yên cho tôi ” Sơ Vũ vốn tưởng mình không ngủ nổi, nào ngờ khi tỉnh dậy trời đã sáng bảnh mắt.
Sơ Vũ nặng nhọc trở mình.
Hôm qua cả ngày đi bộ đường rừng, bây giờ cơ bắp của cô chỗ nào cũng đau nhức.
Đặc biệt là hai chân, giống như của người khác.
Lục Tử Mặc không còn ở trong phòng.
Lúc Sơ Vũ ngồi dậy, cô phát hiện đống quần áo tối qua Lục Tử Mặc ném bừa bãi xuống đất đã được thu dọn sạch sẽ.
Đầu giường đặt một bộ váy dài.
Trên mặt đất có đôi xăng đan gót thấp mát mẻ.
Sơ Vũ đành phải mặc bộ váy, đi về phía cửa phòng ngủ.
Cửa không hề khóa, bên ngoài hành lang có hai cô hầu gái mặc váy trắng cung kính đứng chờ.
Nhìn thấy Sơ Vũ, hai cô gái cúi người chào “Tam gia dặn Đặng tiểu thư không được ra khỏi Tây viên.
Đặng tiểu thư có thể tự do hoạt động.
Bữa sáng đã chuẩn bị xong rồi.
Đặng tiểu thư ăn ở trong phòng hay tới nhà ăn ạ?” “Cám ơn, tôi đến nhà ăn”.
Sơ Vũ cảm thấy hơi ái ngại.
Cô không phải lớn lên trong xã hội cũ, t ừ nhỏ đã rèn luyện thói quen tốt tự động chân động tay.
Đến nơi này, cô có cảm giác như xuyên không.
Làm gì cũng có người đi theo hầu đằng sau, phục dịch chu đáo.
Đến nhân viên phục vụ khách sạn thái độ cũng không thể bằng.
Sơ Vũ theo hai cô gái đi xuống lầụ Bên ngoài đại sảnh ở tầng một là một cái sân lớn có ô che nắng.
Bữa sáng đặt trên bàn nằm dưới chiếc ô.
Sơ Vũ bước lại gần và ngồi uống, cố gắng nuốt vài miếng.
Lục Tử Mặc đã cho cô tự do hoạt động, chi bằng cô dạo một vòng quanh chỗ này, nhân tiện quan sát địa hình.
Sơ Vũ thử đứng dậy.
Lần này, hai cô gái mặc váy trắng không đi theo cô.
Sơ Vũ thở phào nhẹ nhõm.
Xem ra, anh ta thật sự cho cô đi lại tự do.
Đi một vòng, Tây viên cũng không ít người.
Đám hầu gái đi đi lại lại, thợ tỉa hoa, nhìn thấy cô họ đều mỉm cười.
Sơ Vũ đi theo con đường sỏi đá ra đằng sau tòa nhà.
Cô dừng lại, nơi này chính là vực sâu tối qua cô nhìn thấy.
Phía trước có một hàng lan can màu trắng giữ an toàn.
Ngọn núi ở phía xa xa, tầm mắt bao la khiến con người trở nên nhỏ bé.
Sơ Vũ bước qua đó ngồi xuống, nhắm hờ mắt nhìn lên trời xanh trên cao.
Ngày hôm qua tr ở về trước, cô vẫn còn là người tự do, có công việc bận rộn và sức ép tinh thần lớn.
Ngày hôm nay, cô trở thành tù binh nhàn rỗi.
Ngoài việc khiến người đàn ông đó vui vẻ ra, cô chẳng cần làm gì khác.
Có lẽ, cuộc sống luôn là vậy, mãi mãi không có thập toàn thập mỹ.
Thân thể được tưới tắm ánh nắng dịu dàng, Sơ Vũ thả lỏng tinh thần.
Đến đâu, hay đến đó, Đặng


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡