Chương 4
tới tìm cô.
Cô đứng lên, chuẩn bị đi tới nơi gần đây để giải quyết, đột nhiên nghe thấy động tĩnh ở gần đây.
Cô là người theo chủ nghĩa vô thần, nhưng cô sợ quỷ, cũng sợ những động vật hoang dã cao lớn, cô lập tức hoảng sợ.
“Vãn Vãn.” Yến Hành vẫn chưa ngủ, anh ngồi bên đống lửa, như đang gác đêm vậy.
“Cha...” Yến Phỉ Vãn không quan tâm việc bản thân đang tức giận nữa, cô không nhịn được, vội vàng xin cha giúp đỡ: “Con muốn đi vệ sinh, cha đi cùng con đi, con sợ.” Chuyện như này có lẽ nên kiêng dè trước mặt cha nhưng cô không còn cách nào.
“Được.” Yến Hành không từ chối, chuyện gì cũng không quan trọng hơn con gái cả, anh cầm đèn pin lên, đi tới đỡ cô.
Hai cha con chậm rãi đi tới nơi gần đó, tяên đường đi chẳng nghe tiếng động nào, chỉ có âm thanh sàn sạt khi gió thổi qua lá cây.
Gió rất lớn, có lẽ trời sắp mưa rồi.
Đi gần nửa tiếng, khoảng cách tới chỗ ở rất xa, Yến Hành nói: “Cha ở chỗ này chờ con.” Đèn pin chỉ có một, anh đưa cho con gái cầm, còn anh thì đứng tại chỗ.
Yến Phỉ Vãn tiếp tục đi về trước một lúc nữa, sau đó cô ngồi xuống giải quyết vấn đề quan trọng của đời người.
Sau khi giải quyết xong, cô cảm thấy phía sau lưng mình như có quỷ, cô nhanh chóng chạy trở về.
Sợ cô té ngã, Yến Hành đưa tay ra đỡ cô.
Dưới tình thế cấp bách, Yến Phỉ Vãn không khác khi nhỏ, nhào thẳng vào ngực của cha mình.
Cơ thể mềm mại nhào tới, mùi thơm tяên người con gái tiến vào khoang mũi, Yến Hành nhận ra cơ thể của anh đang căng chặt lại.
Yến Phỉ Vãn cũng nhận ra sự khác thường, cha vẫn còn trẻ, vẻ ngoài anh tuấn, nhìn qua chỉ hơn 30 tuổi, khí chất tràn ngập mị lực của người đàn ông trưởng thành, dáng người cũng được bảo dưỡng rất tốt.
Cô rơi vào cái ôm của anh, trong nháy mắt cơ thể bị hơi thở nóng bỏng của anh bao phủ, cơ thể bất giác nóng lên.
“Đi.” Yến Hành nắm chặt tay của Yến Phỉ Vãn, nhanh chóng quay trở về.
May là hai người đi giày đi mưa, đi cũng rất nhanh.
Nhưng cho dù đi nhanh rồi nhưng khoảng cách quá xa, khi trở về đã bị ướt.
Trở lại nơi dựng lều, trời đã đổ mưa to, Yến Phỉ Vãn dứt khoát tắm trong mưa.
Yến Hành thấy cô tắm trước lều dựng thì đi tới chỗ khác tắm.
Nhưng hai người đều là người trưởng thành, tắm rửa ở nơi cách nhau không xa, bầu không khí có chút ái muội.
Nước mưa lạnh lẽo xối lên người của cả hai, nhưng không sao xối đi sự khô nóng trong cơ thể khi ôm nhau.
Phạm vi chiếu sáng của đèn pin rất lớn, không có điện thì dùng đèn pin thay thế.
Dưới ánh đèn, cơ thể hai người giống tựa sát gần nhau, dáng người cũng cực kỳ trùng khớp, bóng kéo dài ra, sau đó kề sát nhau.
Hai người đều để ý tới việc này, vô thức ngừng thở, sau đó ánh mắt nhìn chằm chằm cặp bóng kia.
Yến Phỉ Vãn có chút đứng không vững, cơ thể hơi nhoáng lên, bóng cũng di chuyển, sau đó tiến thẳng vào lòng ngực của bóng còn lại, thật giống như anh đang dung nhập cô vào cơ thể.
Trong tức khắc, tim cô đập lỡ một nhịp, sợ tới mức lùi ra xa, vội vàng lau khô nước tяên người, sau đó chui vào túi ngủ.
Trời ạ!
Vậy mà cô nhìn bóng của cha mình, còn ướt khi nhìn thấy bóng của mình hòa cùng với anh!
Sao lại ướt chứ!
Sao có thể?
Đây là cha của cô đấy!
Cha ruột cô!
Cô nhắm mắt lại, không muốn nghĩ nhiều