Chương 3
trải.
Còn nhìn thấy cả phân gấu, cùng những động vật khác, có đống rất lớn, có đống tương đối nhỏ.
Từ sự lớn nhỏ kia có thể phán đoán ra được hình thể của động vật, thắng lợi đã cách không xa nữa.
Nhưng mà cô lại nghĩ tới việc những động vật lớn sẽ di chuyển, sự hưng phấn của cô lập tức bị dội gáo nước lạnh.
Không biết đi bao lâu, Yến Phỉ Vãn mệt đến đổ đầy mồ hôi, nhưng chẳng tìm được gì cả, trời cũng dần dần tối xuống.
Ngẩng đầu lên nhìn bầu trời, bầu trời không mây, không biết đã bắt đầu kéo mây đến từ lúc nào, có lẽ sắp mưa rồi.
Cô xoay người đi về đường cũ, lại đi một lúc lâu nữa, màn đêm đã buông xuống, cô mới quay lại chỗ cũ.
“Bên kia có nguồn nước.” Thật may mắn, Yến Hành tìm được nguồn nước, cũng lấy một ít nước trở về.
Yến Phỉ Vãn đã khát muốn chết rồi, cô mặc kệ việc bản thân còn giận dỗi cha, cô vội vàng uống mấy ngụm.
“Đường đi có chút xa, đêm nay nghỉ ngơi ở chỗ này trước đã.” Yến Hành nói.
Anh là người tích chữ như vàng, vẻ mặt luôn tỏ ra cao lãnh, nhưng lúc này ánh mắt của anh không che giấu sự cưng chiều.
Nhưng mà Yến Phỉ Vãn không nhìn thấy được.
Cô ừ một tiếng, sau đó nhanh chóng mở ba lô ra, lấy cưa ra, cưa ngã mấy cây gần đó để lấy làm giá dựng, treo vải bố không thấm nước lên, sau khi cố định rồi, lại trải lót chống ẩm ra.
Bên này, Yến Hành cũng dựng chỗ ở tạm thời xong rồi.
Anh tiếp tục nhóm lửa, khi tìm được nguồn nước, anh đã bắt được chim tùng kê, cũng hái nấm dại, có thể nấu ăn.
Ngửi được mùi thơm, Yến Phỉ Vãn đói bụng tới kêu cồn cào lên.
“Vãn Vãn, ăn cơm.” Yến Hành làm hai đôi đũa, đưa cho con gái một đôi.
Tôn nghiêm và việc lấp đầy bụng, cái nào quan trọng hơn?
Dĩ nhiên là lấp đầy bụng rồi, cô đã xem qua chương trình kiểu này, cho nên việc bảo trì sức lực là việc vô cùng quan trọng.
Cô nhận đũa, nói cảm ơn, sau đó ngồi bên đống lửa, cha con bọn họ im lặng ăn cơm.
Chim tùng kê rất mập, ít nhất phải 1,5kg, nấm cũng không ít, đầy cả nồi, hai cha con ăn đến no căng vẫn còn nửa nồi, để lại ngày mai tiếp tục ăn.
Sau khi ăn xong, Yến Phỉ Vãn im lặng thu dọn mọi thứ, cất cẩn thận đồ ăn thừa, để tránh bị thú dữ ăn vụng.
Yến Hành còn định nói chuyện với cô, nhưng mấy lần chẳng tìm được cơ hội.
Sau khi cất đồ ăn xong rồi, Yến Phỉ Vãn nói: “Đi ngủ.” “Được.” Yến Hành bất đắc dĩ nói, cũng nhận ra, giao công ty cho con trai lại không nói với cô một tiếng đã thật sự xúc phạm tới cô.
Một ngày đi đường, cơ thể Yến Phỉ Vãn dính nhớp, vô cùng khó chịu, cả người đầy mồ hôi, nhưng không có nơi để tắm, cô chỉ đành chịu đựng.
Cô nằm trong túi ngủ, ngẫm nghĩ có phải bản thân đã quá đáng rồi không, cha muốn nói chuyện với cô, không phải cô không nhận ra.
Chuyện công ty, cha muốn cho ai là quyền của cha, cô không có tư cách xen vào.
Cô hiểu rõ chuyện này nhưng trong lòng vô cùng khó chịu, cảm thấy ở trong lòng ông ấy, cô không quan trọng bằng em trai.
Thật ra, chỉ cần ông ấy nói trước với cô dự định của mình, nói ông ấy muốn giao sản nghiệp cho em trai, thương lượng với cô một chút, tôn trọng cô một chút, cô chẳng cần gì cả.
Dù sao thì, cha cũng nuôi cô lớn, bồi dưỡng cô, không phải sao?
Ngẫm nghĩ một hồi, việc quan trọng đời người