Chương 9
cũng là được cưới hỏi đàng hoàng về.” Ngụy Thành lạnh giọng: “Cần cậu quan tâm à?” Chào hỏi chỉ là một thủ tục phải làm, Ngụy Thành bảo Cố Yên đến đây không phải để cô bị nhằm vào.
Thằng nhóc Ngụy Minh này có vẻ không an phận, anh khó chịu nhíu mày với Cố Yên: “Đưa tôi về.” Cố Yên lúng túng nhìn mẹ và em chồng, sau đó cười nói: “Con, con đưa anh ấy về nghỉ đây ạ.” “Ừ, đi đi.” Ngụy phu nhân cũng hơi sượng lại.
Từ ngày Ngụy Thành bệnh xong, phần lớn sản nghiệp của Ngụy gia đã và đang dần chuyển sang nằm trong tay của Ngụy Minh, nhưng còn cần thêm thời gian để thành lập uy tín, lúc này bà ta tuy bực bội vẫn cố mà cười: “Phiền con chăm sóc cho Ngụy Thành nhé.” “Vâng ạ.” Cố Yên gật đầu, nắm chặt tay cầm rồi xoay xe lăn đưa Ngụy Thành đi về.
Thời điểm bóng lưng yểu điệu của cô vừa khuất sau cánh cửa, Ngụy Minh nhếch lông mày nói: “Tên què đó không ngờ lại may mắn như vậy.” Kiểu người như Cố Yên cũng không nhiều, xinh đẹp dịu dàng và có một khí chất hết sức tươi mới, giống một đóa hoa được tưới sương sớm, tỏa ra ánh sáng thu hút.
Ngụy Minh không đến dự lễ cưới vì bận nên chưa thấy, giờ hắn mới thấy cô đã rục rịch ý nghĩ khác thường.
Dù sao Ngụy Thành coi như phế rồi, không thể làm gì được, chị dâu ở một mình trong thời gian dài nhất định sẽ cô đơn… Khóe môi Ngụy Minh nhếch lên, cho dù Cố Yên đã đi xa rồi vẫn thấy sau lưng rờn rợn.
Ngụy Thành im lặng suốt dọc đường đi, về đến biệt thự bên kia, anh mới lên tiếng: “Sau này cẩn thận Ngụy Minh một chút, đừng nói chuyện với hắn.” Câu nói này khiến Cố Yên đang đẩy xe hơi dừng chân, cô nghiêng đầu nhìn người đàn ông trong ngoài bất nhất nào đó, cười hỏi: “Ôi cha, ông xã đẹp trai, anh lo lắng cho em sao?” Mặc dù Ngụy Thành hay tỏ vẻ khó tính, cục súc, nhưng để ý một chút là biết anh không phải kiểu người đó.
Cô còn đang suy nghĩ xem sao anh phải như vậy, lập tức suy đoán: “Anh sợ Ngụy Minh để ý em nên mới đòi về hửm?” “Mơ tưởng.” Ngụy Thành mãi mới nói hai chữ, sau đó nghiêng đầu sang nơi khác.
Không biết anh đang nghĩ gì, chỉ thấy anh hơi nhíu mày.
Cố Yên nhìn góc nghiêng gợi cảm của anh, đột nhiên bật cười rồi mới tiếp tục sải bước.
Cô vừa đi vừa giữ im lặng, làm rất tốt lời anh nói, không hề mở miệng làm ồn.
Ở cùng người đàn ông này vài ngày, rốt cuộc Cố Yên cũng phát hiện ra sự khác thường.
Thứ nhất, anh đi tắm không cần người phụ giúp.
Bình thường người bị bại liệt đều như vậy sao?
Đương nhiên phải được người giúp việc giúp đỡ rồi, nhưng mỗi lần anh tắm thì lại khóa trái cửa phòng, mấy lần Cố Yên đi qua tìm đúng lúc ấy đều thấy nghi hoặc.
Thứ hai, ai ai cũng đồn từ khi anh bị tai nạn về sau thì khó tính và dễ nổi điên, vậy mà cô quấn quanh anh nói mấy câu nhảm nhí, anh còn nhìn cô bằng ánh mắt bất lực.
Rõ ràng là anh thấy thú vị, muốn cười mà không dám cười!
Cố Yên thích cuộc sống mới ở Ngụy gia, thứ tiếc nuối duy nhất là Ngụy Thành vẫn phân phòng ngủ với cô, hơn nữa thường xuyên ra ngoài, về nhà thì cũng khóa cửa nhốt bản thân.
Cô muốn tìm cơ hội làm thân đều khó.
Ngày thứ tư gả về Ngụy gia, Cố Yên tăng một cân.
Cô đã tưởng tượng mình sẽ phải sống cảnh gả vào hào môn đầy sóng gió, mệt mỏi, sụt