Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 10

cân, bị chồng ghẻ lạnh, vân vân mây mây… nhưng mà từ lúc đến nơi này, ngoài ăn ngủ rồi đi làm phiền Ngụy Thành ra cô chẳng phải làm gì cả.
Công việc làm thêm của cô cũng bị dẹp sang một bên, sau đó, cô ở nhà làm dâu hiền vợ đảm.
Nấu ăn, rửa bát đã có người giúp việc làm.
Giặt đồ phơi đồ cũng là người giúp việc làm.
Cô chỉ việc bưng trà rót nước và dỗ Ngụy Thành khi anh lên cơn giận, chỉ có điều miệng cô thật sự quá ngọt, anh muốn mắng một câu đều khó.
Ngụy Thành vừa ló mặt ra khỏi cửa, Cố Yên phục kích ở xa lập tức lon ton chạy đến, nắm lấy tay cầm của xe lăn rồi nói: “Anh định đi đâu?
Để em đẩy anh.” “Không cần, buông ra đi.” Ngụy Thành phất tay.
Kỳ thực xe của anh rất hiện đại, có tay cầm để chạy, giống như một chiếc xe di động vậy, cho nên không cần người đẩy cũng được, chỉ thiếu người hỗ trợ khi anh cần lấy gì đó, hoặc vô tình bị ngã.
Khi nào ra ngoài, anh luôn có vệ sĩ đi cùng là vậy.
Cố Yên nói: “Ông xã, chúng ta đã cưới nhau mấy ngày rồi, anh cho em ngủ cùng anh được không?
Đêm đến nếu anh cần đi vệ sinh em cũng tiện giúp đỡ.” “Ý em là gì?
Mắng tôi là tên vô dụng không thể đi vệ sinh được hay sao?” Sắc mặt Ngụy Thành tối đen, khi đó người giúp việc đang ở gần liền bị anh dọa sợ cúi đầu.
Cố Yên không biết mình nói sai cái gì, nhưng mà cô cũng chẳng sợ.
Anh tỏ ra hung dữ với ai chứ?
Cố Yên nhỏ giọng đáp: “Không phải, em không có ý đó đâu.
Em chỉ muốn ở bên cạnh anh nhiều thêm một chút, vun đắp tình cảm mà thôi, chúng ta dù sao cũng là vợ chồng mà, anh nói xem có phải không?” Ngụy Thành muốn đáp không phải, nhưng rồi lại thấy không đúng, họ dù sao cũng đã kết hôn, anh đáp như vậy có phần kỳ quặc.
Cô gái nhỏ này lại chặn họng anh rồi!
Lời sắp tràn ra khỏi miệng bị Ngụy Thành miễn cưỡng nuốt xuống, anh còn chưa nói gì, Cố Yên đã di chuyển, đẩy anh ra ngoài.
Anh nói: “Em biết tôi muốn đi đâu à?
Đừng tự tiện quyết định lịch trình của tôi.” “Nếu không có gì đặc biệt, chín giờ sáng mỗi ngày anh đều ra sân hóng nắng, em đang đưa anh ra sân.” Lần này Ngụy Thành thật sự ngạc nhiên, cô vợ mà anh bất đắc dĩ cưới về vậy mà rất quan tâm đến anh, còn biết anh thích làm gì lúc mấy giờ.
Anh không ngờ cô chú ý mình như thế, anh siết chặt tay cầm của chiếc xe lăn, mím môi không nói.
Bên ngoài sân xây một khu vườn nhỏ đầy hoa và cây cảnh, còn có hồ cá Koi giá trị kinh người, Cố Yên đưa chồng mới cưới đi dạo, hưởng thụ cuộc sống tự do thoải mái khó khăn lắm mới có được.
Nắng ấm và gió mát thổi qua khiến tâm trạng cô phơi phới, cô nói: “Tuy không biết tại sao anh lại tỏ ra khó gần, có thể là vì tự ti, có thể là vì lý do khác, nhưng mà em hy vọng sau này mình sẽ trở thành người anh tin tưởng, để anh chia sẻ vất vả trong cuộc sống.
Em… Thật ra trước đó em đã từng nghĩ gả cho Ngụy thiếu tàn độc thì cùng lắm chỉ cần chịu đựng một chút, nhẫn nhịn một chút là được rồi.
Nhưng mà, cuộc sống ở đây lý tưởng đến nỗi em muốn sống cùng anh cả đời.” Cố Yên không nói điêu ngoa, mỗi ngày cùng chồng đi dạo trong sân, về nhà bóp vai cho anh, sau đó ở bên cạnh nhìn anh làm việc là


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡