Chương 2
chỗ cho nhiều người, phía trên là chùm đèn lộng lẫy.
Cô bất giác thấy hoang mang xen lẫn sợ hãi.
Cuối cùng, ánh mắt cô dừng lại trên tủ đầu giường.
Nơi đó đặt một chiếc đèn bàn kiểu cổ với thân đèn bằng sắt, thẳng tắp, không bao giờ cong, tựa như nữ thần Athena đầy uy nghiêm, không thể xâm phạm.
Trên ghế sofa, Liên Thắng ngồi với dáng vẻ lười nhác, cũng không có ý định phá vỡ sự im lặng này.
Hắn khẽ lắc ly rượu, ánh mắt vẫn không rời khỏi "con bướm nhỏ" của mình.
Nhìn cô lặng lẽ quan sát căn phòng, hàng mi dài khẽ rung lên, tựa như đang gãi nhẹ vào trái tim hắn.
Một cảm giác tê dại lan tỏa từ lồng ngực, hắn ngửa cổ uống cạn ly rượụ Vẫn là Lâm Chi Nam lên tiếng trước "Đồ của tôi đâu?" "Vội gì chứ?" Liên Thắng đặt ly rượu xuống bàn trà.
"Tối nay còn nhiều thời gian cho cô mà." Nửa câu sau cố ý kéo dài, giọng điệu mờ ám đầy ẩn ý.
Lâm Chi Nam cụp mắt xuống "Tôi muốn thấy đồ của mình trước." Bước chân đã lặng lẽ lùi lại.
Một con thuyền giữa đại dương mênh mông, thà tự hủy giữa băng giá còn hơn là neo đậu ở một hòn đảo nhỏ bé.
Chậc, cái tính cách quyết đoán này.
Hắn từ phía sau lấy ra một chiếc túi, ném tới.
Chiếc túi vẽ một đường cong trong không khí, Lâm Chi Nam phải khó khăn lắm mới chụp được.
"Mở ra xem đi." Lâm Chi Nam mở phong bì, mấy tờ giấy nợ hiện ra rõ mồn một.
Lúc kéo ra, một chiếc thẻ căn cước theo khe hở trượt xuống, rơi trên mu giày da của cô.
Ngay sau đó, cảm giác thấp thỏm bất an trong lòng cô cũng dịu lại.
Cô cúi xuống nhặt lên, ngón tay siết chặt.
"Đây là toàn bộ giấy nợ mà người kia đã chuyển cho tôi, không thiếu một tờ.
Coi như cô cũng có bản lĩnh đấy, một mình mà gánh được hơn một nửa." Giọng điệu của gã đàn ông đầy vẻ chế nhạo, Chi Nam không bận tâm.
Chiếc túi này rất nặng, cô liếc nhìn.
Bên dưới là một xấp tiền giấy dày cộm, được xếp ngay ngắn.
"Ngoài tiền viện phí, ma chay, tiền nợ của mẹ cô trong một năm nay, tôi sẽ cho cô thêm 10 vạn." Liên Thắng ngả người ra sau một chút.
"Thế nào, thành ý của tôi đủ chưa?" "Lâm Chi Nam, tôi đã thể hiện thành ý của mình." Ánh mắt hắn nhìn cô chằm chằm.
"Còn cô thì sao?" Trong đêm tối không người này, con thú dữ đã lột bỏ lớp ngụy trang, để lộ nanh vuốt sắc nhọn của mình.
Đôi mắt đang nhìn thẳng vào hắn không một gợn sóng, nhưng ngón tay lại từ từ cởi thắt lưng, lướt qua từng chiếc cúc áo trên ngực, tựa như một vũ điệụ Mỗi chiếc cúc bung ra, lại để lộ thêm một khoảng da trắng ngần như sữa.
Trên đời này, luôn có những người phụ nữ sở hữu vẻ đẹp khiến người ta mê đắm, Lâm Chi Nam chính là một trong số đó.
Hai bím tóc được cô tháo tung, mái tóc dài như suối đổ xuống.
Chiếc mũi thanh tú, đôi môi tựa cánh hoa, khiến gương mặt trắng nõn thêm vài phần quyến rũ đến nao lòng.
Một đôi gò bồng đào với khe ngực sâu hút, chưa từng có ai chạm tới, e ấp ẩn sau lớp áo lót, nửa kín nửa hở kiêu hãnh vươn cao.
Phía dưới vùng bụng phẳng lì là nơi tư mật mà chiếc quần lót chỉ vừa vặn che phủ, men theo mảnh vải nhỏ ấy hướng đến giữa hai đùi, khơi gợi trí tưởng tượng vô hạn.
Bên dưới là đôi chân dài thon thả, không quá gầy mà vô cùng cân