Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 1

Lâm Chi Nam – Con gái của kỹ nữ, là con chuột ở dưới đáy của xã hội.
Cô quyết tâm thoát khỏi vũng lầy định mệnh, liều mình rời xa thị trấn nhỏ bé, tù túng.
Vì muốn vươn lên thành người ở trên cao, cô dùng đủ mọi cách tiếp cận giới tinh hoa, những người đứng trên đỉnh của danh vọng và quyền lực.
Dựng nên những vở kịch dối trá, tự biến mình thành kẻ đóng thế, thậm chí chen chân vào mối quan hệ của người khác… Con đường cô chọn, giữa những gã đàn ông thâm sâu khó lường, quả thực đầy chông gai và thử thách.
Từ chỗ bị xem thường, cô dần trở thành thứ họ không thể thiếu, tựa như liều thuốc cứu cánh.
Khi sự thật phơi bày, những người đàn ông từng yêu Chi Nam say đắm lại bị cô lạnh lùng gạt bỏ.
Lâm Chi Nam sẽ phải đối mặt với cơn thịnh nộ và sự trả thù của họ như thế nào?
Sáu giờ chiều, hoàng hôn buông xuống, bầu trời thị trấn nhỏ phủ một màu ảm đạm.
Trong một con ngõ khuất, bóng áo đỏ lướt nhẹ, ngang qua hàng cây ngô đồng, để lại một vệt hình gợi cảm trên bức tường loang lổ.
Bóng dáng ấy dừng lại trước khu vườn của một biệt thự.
Người gác cổng, một gã đàn ông ngoài ba mươi, sững sờ khi thấy cô.
Ánh mắt gã dán chặt vào thiếu nữ.
Váy đỏ, tóc đen tuyền tết thành hai bím thả hờ hững trên vai, tôn lên làn da trắng ngần.
Ngay cả trong ánh chiều nhá nhem, vẻ đẹp của cô vẫn không hề bị lu mờ.
Gã đàn ông huýt một tiếng sáo đầy khêu gợi.
Mẹ kiếp, đúng là yêu tinh hút hồn, y hệt con mẹ nó, sinh ra đã là thứ lẳng lơ mời gọi đàn ông.
Từ cửa sổ tầng hai, một đôi mắt đen sắc lạnh cũng đang dõi theo.
Chứng kiến bóng hình đó, theo sự chỉ dẫn của người làm, đi xuyên qua vườn, tà váy lướt trên những khóm hoa, tựa hồ cánh bướm dạo chơi.
Chỉ có điều, con bướm này đã nằm gọn trong lòng bàn tay hắn.
Liên Thắng rít một hơi thuốc, khói thuốc lượn lờ, che khuất bóng hình đỏ thắm kia, nhưng không giấu nổi vẻ u ám trong ánh mắt.
Không lâu sau, tiếng gõ cửa vang lên bên ngoài.
Khi Lâm Chi Nam gõ đến lần thứ ba, người giúp việc đã rời đi.
Hành lang tối om, chỉ có ánh sáng từ phòng ngủ hắt ra, chiếu lên đôi giày da của cô.
Cô không tỏ vẻ sốt ruột, tiếp tục gõ.
Lần thứ tư, như gạt bỏ đi chút kiêu hãnh tự cho là đúng của cô.
Lần thứ năm, đáp lại ba năm lạnh nhạt như băng giá của cô.
Lần thứ sáu, cửa bật mở.
Vòm ngực rắn rỏi của Liên Thắng đập vào mắt cô.
Hắn chỉ khoác hờ chiếc áo choàng ngủ, một giọt nước lăn dài trên da thịt.
Trong khoảnh khắc, Lâm Chi Nam khựng lại.
Cửa vừa hé, mùi hương nam tính đặc trưng còn vương trong không khí, len lỏi, quấn quýt nơi đầu mũi cô.
Đi cùng với đó là đôi mắt sâu hun hút của hắn, mang theo sự chiếm hữu trần trụi.
Gương mặt cô cố giữ vẻ bình thản, nhưng móng tay đã âm thầm bấu chặt vào da thịt.
Liên Thắng nhếch môi "Vào đi." Hắn đứng nép sang một bên nhường lối, ánh mắt thản nhiên quan sát bước chân có phần ngập ngừng của cô, cuối cùng cô cũng chậm rãi bước hẳn vào trong.
Hắn cười khẽ, rồi đóng sầm cửa lại.
Tiếng khóa cửa vang lên "cạch", như một nghi thức nào đó sắp bắt đầụ Trái tim Chi Nam cũng theo đó mà thắt lại.
Trong không gian kín đáo này là một chiếc giường cỡ lớn, đủ


Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡