Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 7

lạnh lẽo như có gai sau lưng dần tan biến, Anh Phi Vũ khẽ thả lỏng cổ tay, rồi lại thấy người nhân viên kia quay lại.
Anh ta đi thẳng về phía cô, bất ngờ nhét chiếc ô vào tay cô.
"Phóng viên Anh, cô dùng chiếc ô này đi." Người nhân viên nói.
"Như vậy ngại quá " Anh Phi Vũ kinh ngạc nhận lấy, đó là một chiếc ô cán dài màu đen khá nặng "Thật sự cảm ơn anh nhiềụ" "Không cần cảm ơn tôi đâụ" Dường như anh ta đang mỉm cười, giải thích "Đây là ô của Tổng giám đốc Bành." Tay Anh Phi Vũ run lên, có lẽ vì sức nặng của chiếc ô cán dài nên lòng bàn tay cô bỗng thấy tê dại.
"Vậy phiền anh cảm ơn anh ấy giúp tôi." Anh Phi Vũ khô khan nói.
"Không vấn đề gì, tôi sẽ chuyển lời.
Ngày mai cô nhớ trả lại ô nhé." Người nhân viên lịch sự và điềm tĩnh, không để lộ chút gì khác thường.
"Văn phòng của anh ở đâu ạ?" Tim Anh Phi Vũ thắt lại, cô hỏi thêm một câu "Ngày mai tôi trả cho anh được không?" Ánh mắt người nhân viên lóe lên một chút "Ngày mai tôi không ở đây, hơn nữa đây là ô của Tổng giám đốc Bành.." Chiếc ô cán dài màu đen của Bành Thanh Nghị, một chiếc ô bình thường có thể mua ở bất cứ đâu, không mang ý nghĩa đặc biệt gì, thậm chí anh còn chưa từng tự tay cầm nó.
Thế nhưng người nhân viên lại khẽ mím môi, nở nụ cười đầy ẩn ý "Nếu tiện, ngày mai cô có thể tự mình trả lại cho anh ấy." Việc Bành Thanh Nghị để tâm đến một chiếc ô bình thường nghe thật nực cười, đúng không?
"Vâng, cảm ơn anh." Anh Phi Vũ nắm chặt cán ô cứng rắn, sự hoang mang trong lòng không sao gỡ bỏ được.
Buổi họp báo cuối cùng diễn ra như thường lệ, Anh Phi Vũ ngồi lại ở hàng thứ hai khu vực truyền thông.
Chiếc ô cán dài màu đen đặt bên chân cô, qua một đêm nó đã khô ráo.
Sau khi được buộc gọn gàng lại, nó trông như một cây quyền trượng thẳng tắp, đầu nhọn bằng kim loại khẽ cắm vào tấm thảm, còn quai cầm hình móc câu tựa vào đầu gối cô.
Anh Phi Vũ vẫn chưa quyết định có nên cố tình mang ô đến trả lại hay không.
Theo lời người nhân viên kia là phải đích thân trả cho Bành Thanh Nghị.
Nhưng nếu cô không trả, giả ngơ như đã quên mất chuyện này thì có lẽ Bành Thanh Nghị cũng sẽ không cho người đến đòi một chiếc ô.
Quyền chủ động nằm trong tay cô, Anh Phi Vũ biết rõ, ý của Bành Thanh Nghị là muốn đợi cô tự tìm đến cửa.
Anh Phi Vũ đoán tâm tư của anh, chắc chắn không có bao nhiêu phần thật lòng.
Chẳng cần xét đến khoảng cách giữa hai người, chỉ riêng số lần họ gặp mặt còn chưa đếm hết một bàn tay, làm sao có thể nảy sinh tình cảm mập mờ mãnh liệt được.
Có lẽ anh chỉ ham của lạ, thấy một đóa hoa vừa mắt liền không ngần ngại mà bẻ lấy.
Còn về số phận của đóa hoa ấy sau này, anh chẳng hề bận tâm.
Hoa tàn rồi thì có thể thay bông khác, ngày nào trên thế gian này mà chẳng có hoa tươi khoe sắc.
Anh Phi Vũ thừa nhận, vào những năm tháng tuổi trăng tròn xa xôi ấy cô cũng từng mường tượng ra một kịch bản tình yêu vượt giai cấp.
Nhưng khi bậc thang giai cấp thật sự trải ra trước mắt, Anh Phi Vũ lại nơm nớp lo sợ, tuyệt không dám chạm đến vị trí mà Bành Thanh Nghị đang đứng.
Cô nắm chặt cán ô, đẩy sâu vào gầm bàn, thầm nghĩ cứ coi như cô đã vô tình làm mất chiếc ô này đi, một


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡