Chương 6
mặt người nọ, người Anh Phi Vũ cứng đờ, vội ngoảnh mặt sang phải giả vờ không hề hay biết động tĩnh bên trái.
Bành Thanh Nghị và một nhân viên đứng bên cạnh cánh cửa hẹp chờ xe từ bãi đỗ chạy tới.
May thay, tầm mắt anh đã bị người nhân viên kia che khuất nên không để ý đến Anh Phi Vũ đang đứng chờ xe ở cửa chính.
Anh là phó giám đốc cấp hai của một doanh nghiệp trung ương về xây dựng cơ sở hạ tầng do SASAC kiểm soát, cấp bậc hành chính tương đương phó cục trưởng, khi giao tiếp xã hội mọi người thường gọi anh là "Tổng giám đốc Bành".
SASAC Ủy ban Giám sát và Quản lý Tài sản Nhà nước.
Màn mưa mù mịt không ngăn được tiếng trò chuyện của họ, người nhân viên báo cáo với anh "Lúc nãy Bộ trưởng Bành có dặn, tài liệu cho buổi họp báo ngày mai sẽ do ngài duyệt ạ." Bành Thanh Nghị khẽ "ừm" một tiếng, giữa màn mưa vang lên một tiếng "tách" giòn giã và ngắn ngủi.
Anh Phi Vũ liếc trộm thì thấy người nhân viên đang châm thuốc cho Bành Thanh Nghị.
Ngọn lửa leo lét nhảy múa trong tay người nhân viên, còn anh lại chẳng hề có ý cúi đầu mồi lửa, chỉ ngậm điếu thuốc lặng lẽ ngắm mưa.
Buổi chiều cuối thu thiếu vắng ánh dương khiến sườn mặt của Bành Thanh Nghị trở nên mơ hồ giống như một vở kịch múa rối bóng sau tấm màn màu trắng ngà, những đường nét của anh được khắc họa bởi bóng tối thăm thẳm.
Anh Phi Vũ dời mắt đi, giả vờ xem điện thoại.
Chiếc xe cô gọi còn cách một cây số, lại gặp đúng lúc mưa lớn và ba cột đèn đỏ khiến thời gian chờ đợi kéo dài vô tận.
Gió lớn lại thổi qua, cuốn theo một vạt nước mưa ào ào trút xuống vạt váy của cô.
Đôi tất đen ướt sũng một nửa, Anh Phi Vũ lùi lại phía saụ Cái lạnh buốt xương khiến cô không kìm được khẽ kêu lên, hai người đang nói chuyện bên trái liền ngoảnh lại nhìn.
Cơ thể Anh Phi Vũ lại càng cứng đờ hơn, cô lập tức im bặt.
Chỉ một thoáng sau, cơn gió dữ đã đi qua, như thể chỉ muốn trêu chọc cô.
Nhưng cái lạnh buốt giá lại càng lúc càng dữ dội, len lỏi từ mắt cá chân đi lên như những sợi dây leo sinh trưởng mạnh mẽ chằng chịt chiếm lấy tấm lưng cô.
Anh Phi Vũ chớp mắt, muốn xác nhận lại nguồn gốc của sự lạnh lẽo, cô vừa quay mặt sang trái đã lập tức đối diện với đôi mắt của Bành Thanh Nghị.
Anh khẽ nheo mắt, ánh mắt lướt từ gò má xuống mắt cá chân ướt sũng của cô tựa như một con báo đã xác định được mục tiêu, trong mắt dần ánh lên vài phần hứng thú, hệt như khi ngắm mưa một giây trước.
Lại là một cái nhìn lặng thinh, ánh mắt đen sâu thẳm như xuyên qua lớp da thịt cô, mang theo một luồng điện yếu ớt mơn trớn những nơi sâu hơn trong cơ thể cô.
Làn khói thuốc phả ra lướt qua trước mắt anh, Anh Phi Vũ như bị bỏng vội thu ánh mắt về.
Cảm giác xâm lược ngày càng mãnh liệt ập đến, cô gần như chắc chắn rằng cái lạnh nguy hiểm cô cảm giác được trong hai ngày nay đều bắt nguồn từ Bành Thanh Nghị.
Cuối cùng xe của anh cũng đến, người nhân viên che ô đưa anh lên xe rồi cúi người đưa cặp công văn vào trong.
Cửa xe che khuất anh chỉ để lại một bàn tay trắng trẻo, mu bàn tay căng ra nổi rõ gân xanh dễ dàng nắm lấy chiếc cặp rồi quăng vào trong xe.
Ngón trỏ anh giơ lên chỉ vào chiếc ô, sau đó cửa xe đóng sầm lại.
Chiếc xe nhanh chóng rời đi, cảm giác