Chương 2
không dám ngước mắt lên nhìn nên chỉ đành nhìn thẳng về phía trước, tầm mắt dừng lại ở vị trí ngực anh, ngắm nhìn đường kim mũi chỉ tinh xảo của chiếc áo len tới ngẩn người.
Hai trang bản thảo cô còn chưa kịp lấy về sửa vừa hay nằm gọn trong tay Bành Thanh Nghị.
Anh ngồi thẳng tắp đối diện cô, cầm bản thảo lên đọc kỹ từng câu từng chữ.
Suốt quá trình đọc anh không nói một lời.
Sự tĩnh lặng đó khiến Anh Phi Vũ gần như nghẹt thở.
Hai trang giấy được lật đi lật lại ba lần.
Bành Thanh Nghị tiện tay đặt nó lại lên bàn, ánh mắt anh đặt trên người cô.
"Cô tên gì?" Anh hỏi.
"Anh Phi Vũ." Cô khẽ đáp.
Lần đầu tiên tiếp xúc gần với một nhân vật lớn như vậy nên dù gương mặt anh đã lướt qua mắt cô vài lần nhưng vẫn mờ nhạt trong tâm trí cô.
"Là chữ nào?" Anh hơi suy nghĩ rồi đổi cách hỏi "Có danh thiếp không?" Anh Phi Vũ vội đáp "Có" rồi rút danh thiếp từ ngăn kẹp bên trong túi áo khoác ra, đưa đến trước mặt anh bằng hai tay.
Khi cô rụt tay về, Bành Thanh Nghị lịch sự trao đổi danh thiếp với cô.
Nhiệt độ đầu ngón tay anh xuyên qua tấm thẻ, khẽ in dấu vào lòng bàn tay cô.
Đến lúc này cô mới thực sự đối mặt với ánh mắt của anh.
Cô thở phào nhẹ nhõm khi nhận ra anh cũng không đáng sợ cho lắm.
Anh trông đĩnh đạc tuấn tú, biểu cảm bình thản, thậm chí còn mỉm cười với cô.
Nhưng khi anh cười, khóe môi sẽ trĩu xuống trước rồi mới khẽ cong lên khiến cô vừa kinh ngạc vừa hoài nghi, cảm thấy đó là một nụ cười khẩy.
"Viết khá đấy." Anh khen ngợi.
Bành Thanh Nghị mở lời vàng ngọc khiến lời phê bình kéo dài nửa tiếng trước đó của đạo diễn Chu bỗng trở nên bẽ bàng.
Ông ta chỉ mím môi, không nói được lời nào.
Nhờ câu khen ngợi này, vào tháng kế tiếp Anh Phi Vũ đã nhận được tiền thưởng hai trăm tệ.
Văn chương là phương tiện sinh tồn của Anh Phi Vũ, nhưng cô lại rất khó để hình dung sự ung dung tự tại toát ra từ Bành Thanh Nghị.
Anh sinh ra đã ngậm thìa vàng mà dường như chẳng hề có sự thỏa mãn từ vật chất phong phú tột bậc, ngược lại còn toát ra vẻ uể oải.
Thế nhưng mỗi khi cô bất chợt chạm phải ánh mắt anh, cô lại phát hiện đôi mắt ấy chất chứa niềm vui chiêm ngưỡng thế giới.
Có lẽ vì đuôi mắt anh dài hẹp, mí mắt và môi đều mỏng, sống mũi lại thẳng tắp sắc sảo nên ấn tượng đầu tiên của mọi người về anh là sự bạc tình.
Anh quen nhìn xuống.
Ánh sáng tối tăm trong mắt ấy khiến những suy nghĩ như hòn đá chìm sâu dưới đáy dòng sông trong vắt khi nhìn bằng mắt thường thì tròn trịa dịu dàng, nhưng nếu chân trần dẫm lên lại sẽ bị những cạnh sắc cứa rách.
Dù có danh thiếp của anh, Anh Phi Vũ cũng chưa bao giờ mơ những giấc mơ phi thực tế.
Cô biết đó chỉ là phép lịch sự của anh; đối với cô, nó giống như một chiếc hoàng bào mang tính trang trí nhiều hơn.
Nhưng nhờ phúc anh, chứng mất ngủ của Anh Phi Vũ đã khỏi.
Bởi vì sau này khi đưa những bản thảo cô viết cho đạo diễn Chu, ông ta chỉ có thể nhíu mày mà không thể thốt ra lời phê bình nào.
Ngay cả Bành Thanh Nghị còn nói cô viết khá thì ông ta nào dám dễ dàng bình phẩm?
Vì không còn có thể bận tâm đến chất lượng bản thảo của Anh Phi Vũ nên đạo diễn Chu bắt đầu quan tâm đến đời sống riêng tư của cô.
Các lãnh đạo luôn tìm