Chương 1
Chương 1 Nhiều năm về sau khi đứng trước cửa phòng riêng nơi tái ngộ, Anh Phi Vũ hẳn sẽ luôn nhớ về buổi chiều xa xôi ấy, khi cô ngồi lên ghế sau chiếc ô tô của Bành Thanh Nghị.
Mối quan hệ giữa Anh Phi Vũ và Bành Thanh Nghị bắt đầu từ tâm lý may mắn của cô.
Đến khi kết thúc, vị thế của họ đã đảo lộn hoàn toàn và có lẽ nó đã chấm dứt bởi chính sự khinh thường tâm lý may mắn của Bành Thanh Nghị.
Đó là kết luận của Anh Phi Vũ về ba năm tình cảm mông lung trong quá khứ.
Nghe có vẻ không chân thành nhưng cả hai lại giống hệt một cặp tình nhân thật sự từng yêu nhau rồi lại tan vỡ đến mức quyết định không đội trời chung.
Cuộc đời vốn kỳ lạ, đặc biệt là những chuyện xảy ra với cô.
Ông trời cứ thay phiên đặt lên bàn cân của cô những gánh nặng khiến hôm nay giá trị của cô nghiêng sang trái, mấy ngày sau lại đổ sang phải.
Ngay sau khi tốt nghiệp, cô đã ứng tuyển vào Trung tâm Tin tức của đài truyền hình Trung ương.
Ngay cả khi đặt cô vào danh sách cựu sinh viên xuất sắc của ngôi trường cô từng theo học thì thành tích của cô vẫn vô cùng đáng khen ngợi.
Anh Phi Vũ chẳng hề biết khiêm tốn là gì.
Biết mình xinh đẹp, cô lại thích mặc những chiếc váy liền màu sắc tươi sáng và phô trương, trông như một viên đá màu lạc lõng giữa đám đông.
Câu đầu tiên đạo diễn Chu nói với cô là một lời khen ngợi chân thành.
Hai khóe môi ông ta cong lên cùng lúc nở nụ cười lịch sử "Hôm nay khi cô đến nhận chức, tôi còn tưởng là MC mới được tuyển về đây chứ." Anh Phi Vũ đáp lại bằng một nụ cười khiêm nhường và vô cùng thành khẩn "Cảm ơn sếp." Đạo diễn Chu hơi cụp mắt xuống, nụ cười vẫn không hề thay đổi "Hy vọng bài viết của cô cũng đẹp như người cô vậy." Đương nhiên là Anh Phi Vũ hai mươi hai tuổi không hiểu rõ ý của ông ta.
Cô chỉ nghĩ đơn giản đó là kỳ vọng tốt đẹp cấp trên dành cho mình.
Có được kỳ vọng này, những lời chê trách hay chỉ trích liên tục kéo dài suốt mấy tháng của đạo diễn Chu đều được cô chuyển hóa thành lời chỉ dạy ân cần.
Nếu không nghĩ như vậy, những lời khiển trách của cấp trên sẽ hóa thành những đợt sóng biển cuồn cuộn liên tục xô về khiến đầu óc cô liên tục trống rỗng, tai ù đi khiến cô mất ngủ ròng rã hơn một tháng trời nên lúc này buộc phải tìm cách tự an ủi bản thân.
Mãi cho đến lần đầu tiên cô viết bài tuyên truyền về cha của Bành Thanh Nghị, đạo diễn Chu cầm tờ bản thảo, khẽ phẩy phẩy hai trang giấy trong không trung.
Miệng ông ta không ngừng tuôn ra lời lẽ như thể có hai mảnh sắt bén nhọn đang dùng một lực cực nhỏ để mài mòn những dây thần kinh căng thẳng của cô.
Lúc đó cô đã mất ngủ bốn mươi ba ngày liên tiếp, mỗi lần duyệt bài đều diễn ra như vậy.
Cấp trên đang chơi trò "Ngu Công dời núi" với cô, xem rốt cuộc thì khi nào có thể cuốn sạch sự tự tin của cô.
Chờ ông ta phê bình xong, Anh Phi Vũ nhanh chóng tiêu hóa những gợn sóng cảm xúc trong lòng, thu lại bản thảo, liên tục dạ vâng rồi chuẩn bị về chỗ làm việc để chỉnh sửa thì vừa hay gặp Bành Thanh Nghị đích thân đến xem bài viết.
Anh mặc một chiếc áo polo ngắn tay màu trắng làm từ sợi len dệt kim xoắn cực mịn, họa tiết vặn thừng mềm mại trông vừa thoải mái lại vừa chỉn chụ Anh Phi Vũ