Chương 14
cô xuống, tay kia hơi dồn dức.
Một tiếng vải rách giòn tan, chiếc áo cổ chui màu trắng bị xé toang ra.
Hứa Triển sợ hãi, không thèm cắn tay anh ta nữa mà cuống quýt kéo áo lại.
Đôi mắt như sói đói của Uông Nhất Sơn nhìn chằm chằm vào ngực Hứa Triển.
Ngực Hứa Triển có dáng đặc biệt đẹp, ngày thường bị bó chặt trong chiếc áo lót nên không thể nhìn ra.
Chiếc áo lót rẻ tiền chỉ ôm được một phần bầu ngực mềm mại, còn gò ngực trắng nõn bị lệch ra khỏi quả áo.
Thường ngày, Hứa Triển vẫn phải lén chỉnh lại nhân lúc không có người.
Uông Nhất Sơn không hề biết nỗi khó khăn của người nghèo, trái lại, cảm thấy Hứa Triển cố ý ăn mặc gợi cảm như thế này.
“Sao?
Đã từng ở cùng bạn trai ư?
Ăn mặc thật bẩn ” “Triển Triển, anh Uông cũng rất muốn thả em, đáng tiếc là anh Uông quá hiểu Triển Triển rồi, cái miệng này của em không nói thật được lấy một câu ” …..
Chính lúc bị quẳng xuống giường, trong lòng Hứa Triển đã lờ mờ hiểu rằng mình bị tên khốn này lừa.
Tình hình lúc này đang nguy cấp, nếu không, cô thật sự muốn tìm một xó yên tĩnh nào đó rồi moi óc ra xem nó bị làm sao.
Tối mờ tối mịt rồi mà còn mặc áo ngủ leo lên xe đàn ông, lại điên rồ đến mức theo anh ta về nhà, giờ cũng gần khuya…Đợi qua đêm nay, tên khốn này cũng đã xong việc, mình mà có gạt nước mắt đi báo cảnh sát, chắc chắn không một ai tin Có cô gái ngoan nào lại làm như vậy không?
Đáng đời Tự mình rước họa vào thân Rồi sẽ thế nào đây?
Nước mắt còn chưa kịp rơi, cô đã thấy tên lưu manh kia “cưỡi” lên người mình.
Tên này ưa kén cá chọn canh, thế nên chê bẩn?
Mà anh ta xịt nước hoa đắt tiền như vậy, có phải để che đi “mùi tự nhiên”?
“Cả nhà anh bẩn ý …À, đúng Tôi bẩn Ba tháng nay tôi chưa tắm Đủ thứ mùi luôn ” Hứa Triển giãy giụa đến mức tóc tai bù xù, định tung một cú đá nhưng hai chân đã bị tên họ Uông ghì chặt, cô không thể dậy nổi, muốn cào vài phát nhưng hai tay đã bị anh ta trói bằng sợi dây lấy ở đâu ra không biết.
Giờ chỉ còn được mỗi cái mồm nhanh nhảu, đành trông vào việc câu nói kia sẽ khiến anh ta chán ghét.
Uông Nhất Sơn chậm rãi vén tóc ra cho cô, để lộ khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú.
Anh ta khẽ véo cằm cô, ngày càng đưa mặt lại gần mặt cô, đôi mắt ma mị nhìn chằm chằm vẻ vừa tức giận vừa xấu hổ của Hứa Triển.
“Bao nhiêu năm tôi không có mặt, thật đúng là lợi cho thằng khác, tôi phải kiểm tra xem…” Nói xong, hai bàn tay to dày thành thục vuốt ve đôi báu vật, sau đó không hề kiêng dè gì mà ngậm một nụ hồng vào miệng.
Lúc còn học Trung học, Hứa Triển cung cấp dịch vụ cho thuê ngôn tình, mặc dù bận bịu kiếm ăn, nhưng cô gái đang thì xuân xanh, lúc không có việc gì lại chui vào chăn giết thời gian với vài cuốn.
Thời gian rảnh rỗi đối với Hứa Triển mà nói là một thứ xa xỉ, sao có thể đọc từ đầu đến cuối?
Không sao Hứa Triển quả thực là một kẻ tài cao nên gan cũng lớn, không đọc khúc quanh co lòng vòng mà vào thẳng trọng tâm để tiếp thu tinh hoa, lật lật vài trang cũng chỉ thấy những cảnh “thịt mỡ lều phều”, đáng tiếc nữa là, thứ “thịt” trong đó thật không trong sáng Thường thường, nữ chính