Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 13

màu lam đậm.
Anh ta vừa kéo cánh cửa phòng chứa quần áo ra, Hứa Triển lập tức sững sờ.
Đúng là người có tiền, tủ quần áo to như phòng ngủ, mà phòng ngủ của cô ở quê cũng không to bằng cái tủ này…Nỗi hận giai cấp lại tăng thêm một bậc.
Uông Nhất Sơn chỉ vào mấy chiếc vali và nói “Em thích cái nào thì cứ lấy đi.” Hứa Triển nghển cổ nhìn, tất cả đều là vali da, to có, nhỏ có, con dấu ghi rõ ràng chữ “Lư” bằng bính âm.
Dù có nhà quê cỡ nào đi nữa, Hứa Triển cũng không ngu ngốc cho rằng Uông Nhất Sơn dùng hàng nhái hạng A.
Lấy cái nào đây?
E là sẽ phải trả tiền thừa lại cho người ta.
Hứa Triển lắc đầu vẻ bất đắc dĩ, mặc dù trong lòng như rỉ máu nhưng dù sao Uông Nhất Sơn cũng rất hiểu chuyện, bao nhiêu tính toán của mình coi như hết rồi.
“Vali này của anh chắc phải mấy nghìn nhỉ?
Thế thì…Tôi không lấy được đâu…” Hứa Triển không biết mình có đoán thiếu số không nào hay không, cô chỉ đánh giá theo cảm tính mà thôi.
Uông Nhất Sơn không hề bóc mẽ, chỉ cười nói “Không đáng bao nhiêu cả, em cầm đi.” Hứa Triển lắc đầu, nói “Thôi, anh có lòng chiêu đãi bữa cơm vừa rồi, coi như lấy tiền cơm trừ đi vậy…Cũng không còn sớm nữa, tôi phải về trường đây.” Anh ta cúi đầu nhìn đồng hồ, “Đúng là đã muộn rồi, cho nên em đừng về nữa, ở lại đây một đêm đi ” Thế sao được Hứa Triển vội vàng xua tay, “Tôi phải về trường, không thì bố mẹ anh hiểu lầm mất, lại nghĩ tôi là bạn gái anh này nọ, thế thì không ổn ” “Không sao, anh ở đây một mình, ngoài em ra, không có ai khác.” Uông Nhất Sơn cười, để lộ ra hàm răng trắng đều, nhưng nụ cười đó nhìn thế nào cũng vẫn thấy vẻ mờ ám.
Mẹ kiếp Hứa Triển trừng mắt nhìn, rốt cuộc thì cũng phát sinh cảnh mập mờ giữa trai đơn gái chiếc.
Cô thầm run rẩy trong lòng, nắm thật chặt vạt áo khoác, bước nhanh ra khỏi phòng ngủ, “Tôi đi đây, anh cũng nghỉ sớm đi ” Đáng tiếc, người còn chưa ra đến cửa, cô đã bị đôi cánh tay rắn chắc ôm ghì lấy.
Sức nam nữ khác biệt nhiều, người kia chỉ nhấc nhẹ một cái, hai chân cô nàng Hứa đã cách khỏi mặt đất.
Đôi môi người phía sau chạm vào tai cô, ngữ điệu cợt nhả “Em không ở đây, làm sao mà tôi ngủ được ” Điên rồ Hứa Triển ra sức giãy giụa, sau đó gào ầm lên, “Cô…cô gì ơi Cô mau lên đây đi ” Tiếng gào này quả nhiên là tiết mục giải trí cho Uông Nhất Sơn, Hứa Triển cảm thấy vòm ngực kề sát lưng mình đang run lên bần bật.
“Dì Lưu đi lúc em đang ăn cơm, nếu em muốn, sáng mai tôi sẽ gọi dì ấy đến đây làm bữa sáng cho chúng ta…” Mẹ kiếp, mẹ kiếp Xong rồi Hứa Triển đã hiểu rõ tình cảnh của mình lúc này, ở vùng ngoại ô hẻo lánh, một thân một mình, lành ít dữ nhiềụ Giờ phải làm sao đây?
Giơ tay chịu trói ư?
Đây có phải là thói quen của cô nàng Hứa không?
Mắt thấy mình bị ném lên giường như cái gối, Hứa Triển chớp lấy cơ hội, đè cánh tay Uông Nhất Sơn lại, há miệng ngoạm một miếng.
Chết tiệt, đồ chết tiệt Sao cánh tay này lại rắn như đá thế chứ?
Uông Nhất Sơn bị làm sao thế, hai hàm răng cô đã ê nhức lắm rồi.
“Ngoài cắn người ra, em còn trò nào khác không?” Uông Nhất Sơn giật cánh tay bị cô cắn ra rồi ghì


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡