Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 9

mặt bàn khiến Trần Y rùng mình, theo phản xạ rúc vào người Vu Triệt.
Anh giữ cô lại, tay khẽ bóp nhẹ cổ cô rồi cúi xuống hôn cô thật sâụ “Chỉ một lúc thôi là hết lạnh mà.” Anh thì thầm an ủi.
Cô lắc đầu, tay ôm chặt cánh tay đang đặt trên cổ mình.
“Vu Triệt, đừng mà...
Lạnh quá...” Cô bắt đầu khóc nấc lên.
Thế nhưng Vu Triệt chẳng mảy may dừng lại, ngược lại còn đẩy nhanh và mạnh hơn.
Âm thanh va chạm vang lên đều đặn, ánh mắt anh lướt xuống nơi hai người gắn kết, thấy cơ thể mình ra vào liên tục, tạo nên lớp bọt trắng mịn.
Anh đưa tay xuống chỗ đó, bắt đầu xoa nhẹ.
Trần Y bị kích thích đến mức né tránh, nhưng bàn tay trên cổ cô lại siết chặt thêm.
Trần Y như liều thuốc khiến anh mê đắm, mỗi khi nhìn thấy cô, anh lại không kìm được khao khát.
Đâu cần đến thứ thuốc nào khác để kích thích anh.
Khi sắp đạt đến giới hạn, anh nhanh chóng rút ra, dùng tay kết thúc nốt và giải phóng trên bụng cô.
Một ít còn vương lên cằm cô.
Trần Y run rẩy trong dư vị khoái cảm, cơ thể cô co giật nhẹ.
Khung cảnh trước mắt thật mê hoặc.
Anh nhìn cô nằm trên bàn, dường như đã quen với cái lạnh của mặt bàn, giờ chỉ còn thở dốc điều hòa lại hơi thở.
Vu Triệt lấy vài tờ khăn ướt, cẩn thận lau sạch cơ thể cô và chỗ mình vừa để lại, sau đó giúp cô mặc lại quần áo.
Hai người đã quấn lấy nhau hơn nửa tiếng.
Ban đầu Trần Y nghĩ cơ thể mình quen làm việc đồng áng sẽ không dễ mệt đến vậy.
Nhưng sau khi trải qua với Vu Triệt hai lần, cô mới hiểu rằng làm chuyện này mệt hơn cả làm ruộng.
Cô thầm tìm cách biện minh cho mình Chuyện này không chỉ mệt về thể xác, mà cả tinh thần cũng kiệt quệ.
Thế nên tính ra còn mệt hơn làm nông rất nhiềụ Vu Triệt bế cô lên.
“Em muốn làm bài tập hay nghỉ thêm chút nữa?” Anh hỏi.
“Làm...
bài tập.” Cô yếu ớt đáp.
“Vậy vào phòng ngủ nghỉ thêm chút nữa rồi làm.” Anh cố tình trêu chọc.
Trần Y đẩy anh ra, đôi chân vẫn run rẩy, muốn khóc.
Rốt cuộc cô không chỉ nghĩ đến mà bật khóc thật.
Vu Triệt thở dài, lấy khăn giấy lau nước mắt cho cô, nhẹ nhàng an ủi “Đừng khóc nữa, em khóc xong càng đáng yêu, anh lại không chịu được đâụ” Cô lùi lại, nhưng anh nhanh chóng kẹp chân giữ cô lại, không cho cô chạy.
Anh ngồi trên ghế, ngước nhìn cô, rồi hôn nhẹ lên cằm cô.
“Tuần sau có bài thi tháng, em muốn ôn tập.” Cô nói nhỏ.
“Được, ôn tập.
Anh thu dọn bàn cho em.” Anh vừa nói vừa sắp xếp lại đống đề thi, đưa chúng trở lại trước mặt cô.
Trần Y đẩy tay anh ra, muốn tự ngồi xuống ghế bên cạnh.
“Ngồi thế này luôn đi.” Anh kéo cô lại, xoay người cô nửa vòng và để cô ngồi lên đùi mình.
“Ngồi thế này làm bài không thoải mái.” Trần Y đỏ mặt, định đứng dậy, nhưng anh lại ôm eo cô, giữ chặt không buông.
Cuối cùng anh cũng nhượng bộ, lùi người lại để chừa một khoảng cho cô ngồi đàng hoàng.
Trần Y biết rằng không thể yêu cầu thêm, đành tập trung làm bài.
Nhưng hơi thở nóng rực của anh phía sau khiến cô không tài nào tập trung được.
Anh lại còn ôm cô từ phía sau, áp sát vào cô khiến cô cảm thấy nóng bức.
Cô cố tình nhích người ra xa một chút.
Vu Triệt khẽ cười.
Trần Y mím môi, giả vờ như không nghe thấy.



⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡