Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 8

để trên bàn rồi.” Vu Triệt gật gù, nhưng khi cô định hỏi anh muốn ăn gì để nấu, anh đã bế cô đặt ngồi lên đùi mình.
“Anh còn chưa ăn.
Giờ anh muốn ăn em trước.” Nói rồi, anh cúi xuống hôn cô, bàn tay đã trượt vào trong quần, khẽ vuốt ve nơi nhạy cảm khiến Trần Y run rẩy hổn hển.
Cô luôn thắc mắc liệu trong căn hộ này có thứ gì kích thích không, vì sao Vu Triệt lúc nào cũng như muốn cô đến vậy.
Cô chẳng kịp nghĩ thêm, chỉ biết ngửa đầu chịu đựng những nụ hôn cuồng nhiệt và đụng chạm táo bạo của anh.
Vu Triệt rút tay lại, xoa nhẹ ngực cô mấy cái, như thể chưa cảm thấy thỏa mãn, anh cúi đầu vào trong áo cô, nhẹ nhàng mút lấy đầu vú đã đứng thẳng.
Cho đến khi Trần Y run rẩy, hơi thở đã rối loạn, anh mới đặt cô xuống sàn, kéo quần cô ra.
Nhẹ nhàng nâng cô lên, anh để cô ngồi xuống trên người mình, chân mở ra vừa vặn ôm lấy anh.
Anh tựa lưng vào ghế, một tay cầm lấy phần thân nóng bỏng của mình, rồi từ từ tiến vào cô.
Chỉ vừa vào một chút, anh đã không nhịn được mà thở dốc.
Vu Triệt vòng tay ra sau đỡ lấy eo cô, bắt đầu chuyển động thật chậm.
Dương vật của Vu Triệt vừa dài vừa thô, phía dưới của Trần Y có hơi kháng cự, nhưng lại không tự giác mà phun ra một dòng mật dịch.
“Bé ngoan, sao mới sáng sớm mà em đã dâm thế này?” Anh bị mật dịch ấm áp làm cho sướng tê người, vung tay tét vào mông cô, cánh mông xinh đẹp khẽ nảy lên vài cái, Vu Triệt lại nhéo nhéo xoa xoa, non mềm cực kỳ.
Trần Y nức nở, bảo anh đừng nói mấy lời như vậy, Vu Triệt bật cười, duỗi ngón tay quệt qua nơi đang gắn kết chặt chẽ của cả hai rồi giơ lên cho cô xem.
“Nhưng mà bên dưới của Nhất Nhất ra nhiều nước quá, em nhìn này.” Giọng điệu của Vu Triệt như thể vô tội, cứ như chính tại Trần Y quá quyến rũ nên anh mới không kìm được.
Trần Y gục đầu vào cổ anh, thở hổn hển.
“Anh nhanh lên...
mau ra đi.” Cô thì thầm.
“Không nhanh được đâu, em ngọt thế này, làm sao anh dừng lại được.” Anh tiếp tục thì thầm những lời mơn trớn, bên dưới mạnh mẽ thúc thêm một nhịp nữa.
Trần Y bị cú đẩy đó làm mất thăng bằng, suýt trượt xuống thì Vu Triệt đã nhanh tay giữ cô lại.
Nhìn khuôn mặt phồng má của cô, anh không nhịn được bật cười.
Trần Y không thuộc kiểu người đẹp rạng rỡ trong mắt người khác.
Lần đầu gặp cô, anh thấy cô có vẻ thiếu dinh dưỡng, da tái nhợt, dáng người gầy yếu, cao chưa tới 1m60, lọt thỏm trong đám đông, chẳng ai chú ý.
Chỉ có đôi mắt to tròn là đáng yêu, dù ánh nhìn có chút uể oải, thiếu sức sống.
Nhưng dù Trần Y gầy yếu như vậy, bờ mông cô lại mềm mại, tròn trịa đến bất ngờ.
Khi mới quen, anh cảm thấy cả người cô chẳng có chỗ nào thoải mái để chạm vào, ngoại trừ mông.
Cũng vì vậy mà anh thích véo nó.
Qua vài tháng, Trần Y đã có da có thịt hơn, khuôn mặt đầy đặn, bầu bĩnh hơn.
Anh rất thích chạm vào đôi má tròn của cô, cảm giác cắn lên đó cũng tuyệt vời.
Nhưng cô lại rất không thích anh để lại dấu vết trên mặt hoặc cổ mình.
“Hay nằm lên bàn đi, anh sẽ nhanh hơn.” Anh đề nghị mà không chờ câu trả lời của cô.
Anh gạt tập đề thi sang một bên, bế cô lên bàn.
Cái lạnh từ


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡