Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 9

trong lòng dường như đều bị anh nhìn thấụ Trước áp lực này, việc giữ bình tĩnh với cô là quá sức.
Nhất là khi cô nhớ lại lời mình đã nói khi nãy “Chắc chắn là một gã tồi.” Âm lượng lúc đó chắc chắn đủ để một người bình thường nghe thấy rõ.
Theo bản năng, cô lùi lại một bước, buông tay khỏi tay nắm cửa và bước nhanh đến ghế phụ.
“Ơ, Phùng tiểu thư, ghế phụ là của tôi...” Hà Quân luống cuống nói.
“Anh ngồi ghế sau đi.” Cô không quay đầu lại, dứt khoát ngồi xuống, thẳng lưng nhìn về phía trước.
Hà Quân sững sờ vài giây, đợi Hạ Thanh Nghiên lên tiếng.
Nhưng người lãnh đạo này dường như chẳng để ý, chỉ chậm rãi lật sang trang tài liệu mới.
Không còn cách nào, Hà Quân đành im lặng ngồi vào ghế saụ Xe khởi động, nhưng Phùng Lộ Vi vẫn ngồi thẳng lưng, không dám cử động, thậm chí đuôi tóc cũng không lay động.
“Phùng Lộ Vi, thắt dây an toàn.” Hạ Thanh Nghiên bất ngờ nói.
Giọng anh nhẹ nhàng, như một cơn gió thoảng qua.
Nhưng nó vẫn đủ sức làm cô rung động.
Cô nghe thấy cả tiếng xương sống mình kêu răng rắc, trái tim đập loạn trong lồng ngực.
Phải thử đến lần thứ hai cô mới cài được dây an toàn.
Chắc chắn anh đã nghe thấy hết.
Phùng Lộ Vi nhắm mắt, nỗi buồn thất bại tràn ngập trong lòng.
Điều khó xử hơn cả chính là bầu không khí trong chiếc xe này.
Phùng Lộ Vi chưa bao giờ ngồi trên một chiếc xe nào lại nặng nề như vậy.
Không gian vuông vức, yên lặng đến mức chỉ có âm thanh của xe tăng tốc hoặc phanh lại, thỉnh thoảng xen lẫn tiếng giấy soàn soạt khi tài liệu được lật qua.
Cô cảm thấy nóng bức, nhìn ra ngoài thấy chiếc xe vừa rời khỏi tầng hầm, những hàng cây bên đường xanh mướt, lá cây xào xạc như sóng gợn trong làn gió xuân dịu nhẹ.
Phùng Lộ Vi bấm hạ cửa sổ xe, để gió lùa vào, không khí trong lành xoa dịu đôi má đang nóng bừng của cô, làm tung bay mái tóc đỏ như quả mâm xôi của cô, để chúng nhảy múa nhẹ nhàng trong không trung.
Ở hàng ghế sau im lặng, Hạ Thanh Nghiên ban đầu không nhận ra rằng có ai đó đã phá vỡ quy tắc trên xe của anh.
Anh vốn rất quý trọng thời gian, nên thường tận dụng từng khoảng trống nhỏ để đọc tài liệu, trên xe cũng không có bất kỳ hình thức giải trí nào khác.
Vì thế, cửa sổ xe luôn được đóng kín.
Gió lùa qua khi xe chạy có thể làm giấy tờ trên tay anh bay loạn, ảnh hưởng đến hiệu quả đọc của anh.
Khi thấy trang giấy trong tay bị xáo động, góc giấy như muốn thoát khỏi lòng bàn tay mình, Hạ Thanh Nghiên hơi siết chặt tay để giữ lại, đồng thời nhíu mày, và ngửi thấy một mùi hương thanh mát.
Hương thơm ấy đến từ phía ghế trước chếch sang bên, theo từng đợt gió mà len lỏi về phía anh.
Anh ngẩng đầu, thấy cửa sổ bên ghế phụ đang mở, bóng lưng của cô gái trẻ lọt vào tầm mắt.
Mái tóc đỏ dưới ánh nắng đan xen mềm mại, váy hai dây của cô để lộ một nửa tấm lưng trần.
Giữa mái tóc tung bay, trên lưng cô là một hình xăm, một cô gái với nụ cười tinh quái, tay phải cầm cây đinh ba, trên đầu nhô ra hai chiếc sừng nhỏ như một con quỷ trong thần thoại phương Tây.
Đây là hình xăm mới, và Hạ Thanh Nghiên đã chứng kiến quá trình nó xuất hiện trên lưng Phùng Lộ Vi một cậu trai trẻ, trạc tuổi cô, cúi người cẩn thận bóc tấm


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡