Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 10

giấy nhựa khỏi hình xăm.
Khi ấy, anh đi ngang qua Phùng Lộ Vi và nghe cô miêu tả anh là “một gã tồi”.
Đây là một nhận xét khá mới mẻ, khiến Hạ Thanh Nghiên dừng bước, ngẩng đầu nhìn theo giọng nói, thấy bóng lưng của Phùng Lộ Vi, rồi bắt gặp ánh mắt cô.
Xương bướm trên lưng cô hơi nhô lên, tạo thành hai gò trắng như sứ, giữa đó là một họa tiết chưa rõ nét, được bàn tay của chàng trai xa lạ in lại từng chút một, nằm ngay giữa hai xương bướm ấy.
Trái tim anh lúc đó bất giác đập mạnh vài nhịp, cảm giác ấy như một chú thỏ bị tóm gọn, đang ra sức giãy giụa trong lồng ngực.
Anh thử cảm nhận xem cơn đau này xuất phát từ dây thần kinh hay cơ bắp, nhưng rồi cảm giác đau đớn ấy lại tan ra, mơ hồ như một làn khí không thể nắm bắt.
Anh nhanh chóng bước tiếp, nhưng những lời chế giễu trong trẻo và nhẹ bẫng của cô như một sự châm chọc mát lạnh, tựa như bóp nát một nhánh bạc hà tươi, để ngay sát mũi anh ngửi.
Trái tim anh một lần nữa thấy đau, cơn đau bí ẩn như nảy mầm từ đâu đó, buộc anh phải chậm bước lại.
“Đưa cô ấy xuống bãi đỗ xe,” Hạ Thanh Nghiên nói với Hà Quân.
Chuyện này đâu đáng để bận lòng?
Anh không cần phải để ý đến sự hiểu lầm của một cô gái nhỏ.
Và giờ đây, mùi hương từ cô gái trẻ ấy lại tràn ngập trong không khí, làn gió từ cửa sổ cô mở mang đến mùi hương dịu dàng ấy, nhấn chìm khứu giác của anh.
Trái tim anh một lần nữa đập mạnh.
Đối với Hạ Thanh Nghiên, mọi thứ sau khi sửa chữa đều có hạn sử dụng, những dấu hiệu này khiến anh tin rằng trái tim mình cũng sắp đến lúc cần sửa chữa lại.
Đây là căn bệnh bẩm sinh của anh ống động mạch không đóng lại khi chào đời.
Tuy đã được chữa khỏi từ lâu, nhưng di chứng dường như vẫn còn.
Từ khi có nhận thức, anh chưa từng trải qua cảm xúc mãnh liệt nào.
Khi mẹ anh xem phim Hàn Quốc ở nhà, bà khóc hết một hộp khăn giấy, nhưng Hạ Thanh Nghiên lại cảm thấy những cảm xúc ấy thật xa lạ.
Anh rất hiếm khi khóc, nếu nước mắt cần trở thành một công cụ, thì anh mới để nó rơi.
Về sau, mẹ anh lén đưa anh đến chùa.
Vị thầy trụ trì đốt tấm bùa có ghi ngày tháng năm sinh của anh, lấy một nhúm tro rồi nói rằng anh bị thiếu một phần hồn phách, nên khó cảm nhận được cảm xúc như người bình thường.
Mẹ anh không muốn tin, còn Hạ Thanh Nghiên thì hoàn toàn không tin, anh chỉ coi những điều này là mê tín vớ vẩn.
Năm 35 tuổi, anh nghĩ rằng trái tim mình có lẽ đã đến lúc cần sửa chữa lại.
Suốt hơn ba mươi năm trước đó, anh chưa từng cảm thấy sự bất thường nào, chỉ có nhịp đập tăng nhanh sau những lần vận động.
Nhưng hiện tại, anh chỉ ngồi yên mà trái tim lại đập loạn, điều này với anh thật không bình thường chút nào.
Lần đầu tiên anh có cảm giác này là vào đầu mùa hè năm ngoái, khi anh được mời đến dự lễ trưởng thành của Phùng Lộ Vi.
Hôm đó anh có công việc, xuất phát muộn, khi lên xe thì mặt trời đã ngả bóng.
Ánh chiều tà rực rỡ chiếu thẳng vào mắt, khiến anh nhất thời mờ đi, cảnh sắc phố xá Lật Thành mới dần hiện ra.
Trước đó, anh chưa từng gặp Phùng Lộ Vi.
Nghe Hà Quân nói cô đăng ký nguyện vọng vào trường ở thành phố Nghi.
“Có lẽ


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡