Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 9

họ Hạ, lấy Hạ gia cầm đầu thành lập thương hội, chưởng quản phát triển kinh tế làm ăn vùng Kinh Tân Ký.
Hạ Đường Tông thấy tâm huyết mấy đời của người trong nhà trở thành công cụ cho giới quân phiệt hỗn chiến, tích tụ trong lòng ôm hận mà chết.
Câu chuyện này khiến cho Tô Chanh Vận vô cùng thổn thức, sau đó cô đưa ra một vấn đề cốt lõi: "Vậy tình tiết của tôi thì sao?" Vì sao ngay cả thiên kim quân phiệt cũng có một đoạn tình cảm yêu đương khi kết hôn, cô lại không có trong phần tình tiết của nội dung sắp tới?
Có hợp lý không?
016 lật kịch bản đến phía chương đầu, khoanh tròn một câu: "Tô Chanh Vận không nghĩ tới đêm tân hôn lại bị con riêng hạ dược nhục nhã, trong sạch của mình bị hủy lại phản kháng không được, ngày hôm sau tỉnh lại bi phẫn đan xen, lập tức đâm đầu vào tường mà chết." Tô Chanh Vận: ...
Được được được, có phải cô cũng muốn đi tìm cái chết hay không?
Nói thật, trong lòng Tô Chanh Vận không coi Hạ Đường Khê là con riêng gì, vẫn coi anh là bạn trai ở chung ba năm, tự nhiên cũng không có cảm giác bi phẫn khuất nhục gì.
"Không sao ký chủ, tuyến chính kịch chỉ đủ tham khảo, hiệu ứng bươm bướm sẽ thay đổi phần lớn bộ phận kịch bản, chuyện này rất bình thường," 016 ở trong đầu yên lặng an ủi cô, "Chỉ cần hoàn thành kịch bản mấu chốt thì sẽ không ảnh hưởng tới sự vận hành của thế giới này, khi điểm cốt truyện khởi động tôi sẽ nhắc nhở cô, thời gian khác lấy việc công lược mục tiêu làm chủ là được." Hiện tại cũng chỉ có thể như vậy.
Ngọc Linh mang theo hộp thức ăn đi vào, vừa đi vừa nói với Tô Chanh Vận: "Phu nhân, lão gia nói ngài sau bữa trưa đến thư phòng một chuyến.” Tô Chanh Vận gật đầu ghi nhớ, buổi sáng cô đã bị quấy rầy đến mức không ăn no, nhìn ɖϊa tôm chiên vàng ươm trước mặt, còn có gà hấp lá sen, vân vân, quyết định nhiệt tình ăn mấy chén cơm lấp đầy bụng rồi hẵng nói.
Sau giờ ngọ, trong thư phòng, Hạ lão gia và quản gia đang an bài công việc bên ngoài, Tô Chanh Vận đứng ở một bên nghe huấn, cái gì mà không thể chuẩn bị bữa sáng sau giờ Thìn, không thể tùy ý ra ngoài, ở nhà giữ gìn tốt đức hạnh và thân thể, chờ ông trở về sẽ sinh thêm con trai cho Hạ gia.
Một đống hủ tục phong kiến bã đậu này khiến cho Tô Chanh Vận nghe được mà trong lòng trợn trắng mắt, 016 nghe xong nhanh chóng đánh mấy dấu tích ghi nhớ tяên đầu.
"Còn có một chuyện," Hạ lão gia trước khi ra cửa quay đầu dặn dò, "Ngày mốt lễ hồi môn không thể thiếu, tôi không về nhà được, bảo Đường Khê mua vài thứ, cùng cô trở về một chuyến đi." Tô Chanh Vận hít một hơi không khí trong lành ở trong sân, tống mấy phong tục cổ hủ cô phải nghe trong thư phòng ra ngoài, cảm giác thoải mái hơn nhiều.
Thừa dịp Hạ lão gia ra ngoài trong khoảng thời gian này, cô phải lên kế hoạch thực hiện việc công lược thật tốt, tận lực tích góp đầy giá trị tình yêu sớm một chút, quay về thế giới hiện thực lại tính toán món nợ này cùng Hạ Đường Khê.
"Cho nên kí chủ có kế hoạch gì tốt sao?" 016 nhìn dáng vẻ Tô Chanh Vận thề son sắt, hỏi đến.
Tô Chanh Vận: "Không có.” 016 cảm thấy vô cùng câm nín, "Vậy lúc trước hai người làm sao có thể ở bên nhau?" "Là Hạ Đường Khê theo đuổi tôi đó." Tô Chanh Vận nhớ lại lúc ban đầu Hạ Đường


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡