Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 10

Khê theo đuổi cô, "Anh ấy cũng không làm nhiều lắm, chúng ta mỗi ngày đều nói chuyện phiếm, cùng nhau ăn cơm tự học, anh ấy khiến cho tôi thích ăn đồ ngọt này, tặng tôi một ít đồ vật nhỏ, dù sao rất tự nhiên ở cùng một chỗ." “Vậy kí chủ bây giờ cũng có thể đối đãi với đối tượng công lược như vậy, ngắm sao ngắm trăng, từ thi từ ca phú tới triết học nhân sinh.” Tô Chanh Vận cảm thấy không sai, bắt đầu từ ngày mai cô cứ đối xử như vậy với Hạ Đường Khê, nước chảy đá mòn công lược anh.
Sáng sớm hôm sau.
Tô Chanh Vận còn đang mơ mộng tấn công Hạ Đường Khê thì cô cảm giác có con sâu bò tới bò lui tяên mặt, ngứa đến mức khiến cô khó chịu.
Mở mắt ra phát hiện lại Hạ Đường Khê đang ngồi tяên giường, tay cầm tóc cô, đang quét vào mặt cô.
Vẻ mặt Ngọc Linh bên cạnh bưng nước nóng rất khó xử, cô nghe được Hạ Đường Khê lệnh cho cô ấy buông chậu nước xuống đi ra ngoài, vội vàng như trút được gánh nặng rời khỏi phòng.
Hạ Đường Khê giơ tay vuốt má Tô Chanh Vận, đứng dậy đưa khăn lông ướt cho cô, ngữ khí nhẹ nhàng tựa lông hồng: "Hôm nay tôi đến hầu hạ mẹ nhỏ, thế nào?
Xem như bồi tội vì việc tôi mạo phạm sáng hôm qua.” Động tác lau mặt của Tô Chanh Vận dừng lại, trong lòng nói thầm, đây là mặt trời mọc từ phía tây?
Cô đứng dậy chuẩn bị thay quần áo, thấy Hạ Đường Khê không có ý ra ngoài, cô lập tức lên tiếng nhắc nhở: "Nhị thiếu gia, tôi phải thay quần áo.” "Tôi biết," Hạ Đường Khê lộ ra thần thái tự nhiên, anh tiến lên ôm eo Tô Chanh Vận, xem nhẹ động tác giãy dụa của người trong lòng, ở trước tủ quần áo vén quần áo lên, "Hôm nay mẹ mặc sườn xám thêu hoa bằng nhung thiên nga này, hay là sườn xám ngọc bích bằng nhung thiên nga kia, hửm?" Tô Chanh Vận buông tha giãy dụa, bắt đầu ngả ngớn: "Anh thích cái nào tôi sẽ mặc cái đó được không?" Hạ Đường Khê ở thế giới này có quá khứ thảm như vậy, cô đến đối xử tốt với anh cũng là điều nên làm, ai, bạn trai của mình chính mình đau lòng.
Hạ Đường Khê không nghĩ tới Tô Chanh Vận lại nghe lời như vậy, anh đưa sườn xám màu lam qua, thấy vẻ mặt tự nhiên của cô trực tiếp thay đồ trước mặt anh, anh ngược lại có chút không được tự nhiên, để lại câu "Tôi ra ngoài xem bữa sáng" lập tức ra cửa.
Lúc Tô Chanh Vận sửa sang lại quần áo, trang điểm xong, Hạ Đường Khê đã ngồi bên bàn ăn chờ cô.
Tô Chanh Vận ngồi xuống, cầm lấy đũa, trước tiên gắp cho Hạ Đường Khê một đũa giá đỗ xào, lại múc cho anh một chén canh hạt sen, nói: "Mau ăn đi, ăn xong không phải còn muốn ra ngoài sao?" Hạ Đường Khê vừa mới điều chỉnh tốt tâm tình, hiện tại nội tâm càng phức tạp.
Nói thật, anh lớn như vậy, ngoại trừ nha hoàn thì chưa từng có người nào gắp thức ăn cho anh, càng không có người quan tâm anh thích ăn cái gì, đây là lần đầu tiên.
“Sao mẹ biết tôi thích những thứ này?” Tяên mặt Tô Chanh Vận thản nhiên nói: "Tôi đoán." Nghĩ thầm, em còn không hiểu anh sao, tên nhóc thối.
Nghe tiếng 016 truyền đến “Giá trị ái dục tăng thêm 10", Tô Chanh Vận khẽ mỉm cười, giấu kín quả ngọt vừa hái được vào lòng.
Hai người dùng xong điểm tâm, Tô Chanh Vận phân phó Ngọc Linh đi gọi xe kéo, ở cửa lại bị lão quản gia Lư ngăn lại.
Lão Lư: "Đại phu nhân, lão gia trước khi


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡