Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 5

khô héo, một ngày nào đó những gì cô ấy thu nhận sẽ có thể giúp ích cho con gái mình.
Có một người thông minh bên cạnh rất quan trọng.
Vì thế, cho dù điểm thi của Diêu Nguyệt Ảnh cao hơn hẳn trường đại học mà Trình Hân đang học, cô vẫn phải lựa chọn theo học trường đó.
“Vâng, con hiểu rồi ạ.” Cô cúp máy, thở phào nhẹ nhõm.
Cô về nhà, thả hết mấy con gà mái.
Những năm qua, chúng đã giữ nhiệm vụ đều đặn bổ sung dinh dưỡng cho cô đầy đủ.
Cô liền đem con gà trống duy nhất còn lại hầm canh, mấy con gà mái khác thì thả về núi.
Cô cũng dọn dẹp nhà cửa một lượt, mua cho mình một chiếc vali.
Thật ra cũng chẳng có gì để mang theo nhưng phải làm bộ như có nhiều thứ, để người ta nghĩ rằng mình sở hữu nhiều tài sản.
Trời tháng chín oi bức, ngày mẹ cô rời đi cũng nóng nực như thế.
Bà bảo sẽ lên thị trấn lấy kem về ăn, kem cây rẻ lắm bẻ ra chia đôi.
Kem chưa kịp ăn, mẹ cô đã không trở về nữa.
Và giờ đây, Diêu Nguyệt Ảnh cũng phải ra đi.
Trình Hân không ra sân bay đón cô vì đang bận uống rượụ Diêu Nguyệt Ảnh cầm điện thoại, nhắn tin cầu xin “Làm ơn, đến đón mình đi mà”, nhưng Trình Hân không thèm quan tâm.
Mấy tháng trước, cô ta đã có bạn trai mới.
Hôm nay lại đúng trăm ngày nên cô ta đã mời một đám bạn tụ tập ở câu lạc bộ Akoma.
Trong nhóm đó có một người đang làm ca sĩ tự do, dạo này nổi tiếng trên mạng, là một nữ rapper có mái tóc dài uốn lọn sóng trông như mì tôm.
Diêu Nguyệt Ảnh từ sân bay đi thẳng ra tàu điện ngầm đến trường.
Khi đi ngang qua khu thương mại, linh hồn như bị chấn động.
Môi cô run rẩy, rất lâu sau mới thốt ra được lời nào.
Những tòa nhà cao tầng đó như những con sóng khổng lồ, ào ạt đổ ập xuống nhưng rồi lại bị giữ chặt đứng yên một chỗ.
Học hành liệu có thể thoát khỏi số phận không?
Hay là cô sẽ bị những con sóng lớn ấy vùi dập trên bờ cát?
Ngay lúc này, Diêu Nguyệt Ảnh đang tự hỏi liệu mình có thể sống như một con cá trong biển lớn của thành phố này không.
Sau khi xử lý xong thủ tục nhập học, phân lớp và sắp xếp ký túc xá, Diêu Nguyệt Ảnh đã ở đây được gần nửa tháng.
Trình Hân không ở ký túc xá.
Theo lời cô ta thì cô ta đã thuê một căn hộ cao cấp gần trường vì bạn trai sẽ đến nên không tiện để Diêu Nguyệt Ảnh ở cùng.
Học phí bốn năm của ngôi trường tư thục này là khoảng một triệu tệ do mẹ của Trình Hân tài trợ.
Bà bảo nếu thiếu gì thì cứ gọi điện cho bà, nhưng mỗi cuộc điện thoại là một món nợ ân tình.
Một triệu tệ đã là món nợ khó trả nổi trong đời, vì vậy cô muốn giảm tần suất xin tiền xuống mức thấp nhất có thể, mong rằng mình có thể tự lực cánh sinh.
Học bổng vốn là mục tiêu của cô nhưng đáng tiếc là không thể đạt được.
Ngay ngày đầu tiên nhập học cô đã nhận ra dù có cố gắng đến đâu, những thứ học được từ sách vở ở một ngôi trường nhỏ vẫn quá lạc hậụ Nhiều kiến thức mới trong sách giáo khoa sửa đổi cũng không có.
Trường này áp dụng chế độ giáo dục khai phóng, bài thi đầu vào không có đề giấy mà toàn hỏi về vấn đề phát thải kép, xu hướng phát triển môi trường trong tương lai.
Kết thúc phần


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡