Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 4

xuất sắc nên cô ta luôn là trung tâm, lúc nào cũng tỏa sáng luôn được nhắc đến.
Nhưng ở Thượng Hải, những người giỏi hơn cô ta rất nhiều, những người đẹp hơn cô ta cũng không thiếụ Ngôi trường cô ta sắp theo học lại càng danh giá hơn.
Vậy liệu cô ta có bị biến thành một con chim sẻ nhỏ xấu xí không?
Vì thế cô ta cảm thấy không hạnh phúc.
Diêu Nguyệt Ảnh ban đầu không thể cảm nhận được, nhưng ba tháng sau dường như cô đã hiểu được cái cảm giác không hạnh phúc ấy từ đâu mà ra.
Chỉ tầm ba tháng thôi, chẳng còn ai bàn tán về cô ta nữa.
Nhịp sống hối hả nhanh chóng cuốn mọi thứ vào quên lãng.
Những người bạn trai trước đây của Trình Hân đều đã có tình mới.
Khi tốt nghiệp lớp 12, những chuyện lẫy lừng của Trình Hân đều như bị chặt đứt ngay tại đó.
Kể từ đó, Diêu Nguyệt Ảnh trở nên cô đơn lẻ loi.
Ở trường không còn ai để ý tới cô, tính cách vốn đã lập dị, chẳng mấy chốc cô bị đẩy ra rìa như một thứ bị bỏ quên trong góc phòng.
Mẹ Trình Hân là một người phụ nữ thông minh và nhạy bén trên thương trường, bà có đầu óc kinh doanh rất tốt.
Số tiền 20,000 tệ kia thực ra chỉ đủ tiêu trong hai năm.
Học kỳ sau của năm lớp 12, số tiền đó cũng đã gần cạn kiệt.
Số lần Trình Hân nói chuyện với cô cũng ngày càng ít, mỗi tuần chỉ nói được vài câụ Diêu Nguyệt Ảnh chủ động tìm đề tài, kể rằng ở trường có ai nói xấu mình bạn trai cũ lại đang qua lại với ai, rồi thêm mắm dặm muối một hồi, gõ chữ thật nhanh sợ rằng nếu chậm thì sẽ không kịp truyền tải hết mọi thứ.
Nhưng những chuyện vặt vãnh ấy, Trình Hân đã hoàn toàn không để tâm nữa.
Cô ta đáp lại những tin nhắn một cách hời hợt nhưng lại thường xuyên cập nhật mạng xã hội, khoe siêu xe du thuyền tiệc sinh nhật cùng bạn bè.
Trên tòa nhà ở bến Thượng Hải, màn hình LED khổng lồ liên tục phát đi phát lại tên cô ta.
Cô ta ăn mặc mát mẻ khuôn mặt hơi đỏ hồng vì rượu, giơ cao tay ra dấu chữ V.
Cơn gió đêm thổi qua, xung quanh là một đám trai xinh gái đẹp vây quanh.
Trình Hân đã hoàn toàn hòa nhập vào một thế giới khác.
Một thế giới mà Diêu Nguyệt Ảnh không hề biết, vừa xa lạ lại lấp lánh ánh hào quang.
Như một tấm rèm châu ngập tràn cảm giác cổ xưa, cô e dè đứng ngoài nhìn vào lắng nghe tiếng cười nói rôm rả bên trong, nâng cốc đổi chén.
Những màu sắc lấp lánh của pha lê chiếu qua rèm, đong đưa kiêu kỳ.
Khiến người ta không dời mắt được, rồi từ đó sinh ra cảm giác sợ hãi rồi tự ti.
Diêu Nguyệt Ảnh dồn hết sức lực vào việc học, học ngày học đêm, điểm số mỗi lần thi thử đều cao chót vót, giống như đây là cách duy nhất để chứng tỏ bản thân cô cũng có thể chiếm lĩnh một vị trí cao hơn.
Cuối cùng, vào một buổi chiều nọ, Diêu Nguyệt Ảnh quyết định gọi điện cho mẹ của Trình Hân, chứ không phải Trình Hân.
“Dì ơi… con… nên nộp hồ sơ vào trường nào ạ?” Mẹ Trình Hân đã luôn chờ đợi cuộc gọi này.
Hai mươi ngàn tệ chẳng đủ để cô học hết cấp ba, cuộc sống thiếu thốn sẽ giúp cô hiểu rõ vị thế của mình.
Mặc dù hai người bằng tuổi nhau nhưng Diêu Nguyệt Ảnh vẫn nhỏ hơn Trình Hân hai lớp.
Mẹ Trình Hân biết rất rõ cô gái này như một miếng bọt biển


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡