Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 7

phố.
Cơn gió mùa hạ nơi phố thị hầm hập thổi tới, oi nồng hơn hẳn không khí ở quê, ngột ngạt tựa như có một lớp màng vô hình quấn chặt lấy người.
Chừng mươi lăm phút sau, họ dừng lại trước một bệnh viện.
Lương Mạn Thu chẳng biết Đới Tứ Hải đưa mình đến đây làm gì, chỉ biết lẽo đẽo bám theo sau ông, bởi bệnh viện này to hơn hẳn trạm xá ở thị trấn, hành lang và các khoa phòng chằng chịt ngang dọc khiến cô bé sợ lạc.
Lương Mạn Thu theo Đới Tứ Hải vào phòng khám của một nữ bác sĩ.
Vừa bước vào, cô bé bất giác co rúm người lại, thân hình vốn đã nhỏ bé lại càng thêm lọt thỏm.
Cô bé rụt rè hỏi – Bác ơi, có phải tiêm không ạ?
– Không tiêm đâụ Đới Tứ Hải trấn an Lương Mạn Thu rồi ngồi xuống chiếc ghế cạnh bàn, nói với bác sĩ – Tôi muốn cho con bé khám sức khỏe tổng quát.
Bác sĩ cho hỏi làm một lượt hết thì khoảng bao nhiêu tiền ạ?
Nữ bác sĩ nhìn Lương Mạn Thu từ đầu đến chân – Bé có thấy khó chịu ở đâu không, sao lại muốn khám tổng quát?
Đới Tứ Hải quay sang bảo Lương Mạn Thu – Này bé, con ra ghế ngoài hành lang ngồi đợi bác một lát nhé, đừng chạy đi đâu đấy, nghe chưa?
Lương Mạn Thu chẳng hiểu đầu đuôi ra sao nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu, rồi ra ngồi ở băng ghế dài đặt ngay sát cửa phòng khám.
Đới Tứ Hải hơi rướn người về phía trước, hạ giọng – Thưa bác sĩ, ba con bé nghiện ma túy, nên tôi muốn kiểm tra xem nó có mắc bệnh truyền nhiễm gì không.
Nữ bác sĩ lập tức hiểu ra, cũng hạ thấp giọng theo – Ba của bé nghiện nên anh lo bé bị lây bệnh truyền nhiễm ạ?
Đới Tứ Hải gật đầu – Vâng.
Tôi làm nghề ăn uống nên mấy chuyện này phải cẩn thận, chỉ sợ nhỡ có vấn đề gì.
Ba con bé giờ vứt nó lại cho tôi rồi phủi tay, mà nó còn phải ăn ở cùng nhà tôi.
Tôi còn một thằng con trai cũng trạc tuổi nó nữa, không lo xa không được.
Bác sĩ nói – Tôi hiểu rồi.
Vậy ba của bé có mắc bệnh truyền nhiễm không?
Đới Tứ Hải đáp – Nó thì bảo không, nhưng ma mới tin.
Lời của mấy thằng nghiện thì ai mà tin cho được?
Nữ bác sĩ đành mỉm cười – Bé gái bao nhiêu tuổi rồi ạ?
Đới Tứ Hải đáp – Mười tuổi.
Bác sĩ ngạc nhiên – Mười tuổi ư?
Tôi còn tưởng mới sáu, bảy tuổi.
Gầy quá… Đúng lúc này, Lương Mạn Thu lại lén lút ló nửa khuôn mặt, nép mình vào khung cửa nhìn trộm vào trong, nhưng vừa chạm phải ánh mắt của Đới Tứ Hải đã vội rụt đầu lại.
Đới Tứ Hải thở dài – Vâng, khổ thân con bé.
Ba nó nghiện cũng ngót nghét chục năm nay, mẹ thì bỏ đi biệt xứ rồi.
Bác sĩ hỏi – Mười tuổi chắc học lớp Bốn, lớp Năm rồi nhỉ?
Bé học ở đâu ạ?
Đới Tứ Hải nói tên trường tiểu học ở quê của Lương Mạn Thụ Nữ bác sĩ phân tích – Nếu ba bé nghiện ma túy thì đúng là đáng lo nhất mấy bệnh như HIV và viêm gan B.
Nhưng nếu bé đã học ở trường tiểu học công lập từng ấy năm thì chắc không có vấn đề gì lớn đâu, nếu không các phụ huynh khác đã làm ầm lên rồi, phải không ạ?
Đới Tứ Hải nghe cũng thấy có lý, nhưng vẫn quả quyết muốn bỏ tiền ra kiểm tra một lần cho chắc ăn.
Thế là nữ bác sĩ nhanh chóng kê đơn, chỉ định các xét nghiệm theo


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡