Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 6

cơm và thức ăn chứ chẳng bày biện riêng.
Khung cảnh chẳng hề giống một bữa cơm gia đình đầm ấm, mà tựa như ai nấy tự lo cho no cái bụng là xong chuyện.
Đới Kha bưng tô cơm của mình, dán mắt vào ti vi đang phát lại Thế vận hội, mãi đến lúc quảng cáo mới giật mình nhớ ra trong nhà vừa có thêm một “con cún còi”.
– Ba, nhỏ đó là ai vậy?
– Đới Kha hỏi.
– Con gái chú Lập Hoa ở thôn Sơn Vĩ đó.
Trước con bé có qua nhà mình chơi một hai lần rồi, bây còn nhớ không?
– Đới Tứ Hải đáp.
Đới Kha đông bạn lắm bè, ngày nào cũng tụ tập đàn đúm đến tối mịt mới vác mặt về nhà, hơi đâu mà nhớ cho nổi.
– Nó đi học tiểu học chưa ba?
– Đới Kha hỏi tiếp.
Đới Tứ Hải quay sang Lương Mạn Thu đang cắm cúi và cơm lia lịa – Anh hỏi con học lớp mấy rồi kìa?
Lương Mạn Thu lúc này mới chịu ngẩng nửa mặt lên, khiến đôi mắt to của cô bé trông càng thêm lồ lộ – Dạ em sắp lên lớp Năm.
– Nhỏ hơn con có một lớp thôi á?
Giỡn hả trời?
– Đới Kha kêu lên.
Lương Mạn Thu chỉ liếc cậu một cái rồi lại cúi gằm mặt ăn ngấu nghiến, ngay cả mẩu xương ức gà cũng nhai rau ráu rồi nuốt chửng.
Món ăn mà Đới Kha đã chán đến tận cổ lại quý giá tựa sơn hào hải vị đối với cô bé, chẳng dám bỏ phí mảy may.
Đới Kha sững sờ nhìn cảnh ấy, không nén được tiếng cảm thán – Xương cũng gặm luôn, đúng là đồ cún còi… Đới Tứ Hải nhắc – Con đừng ăn xương, cứ nhả ra bàn lát nữa vứt đi.
Lương Mạn Thu đã chén sạch sành sanh chẳng chừa lại mẩu xương nào, giờ đang cẩn thận lùa nốt từng hạt cơm dính trong thành hộp, đến độ đầu đũa còn chọc thủng mấy lỗ trên lớp xốp.
Đới Tứ Hải vẫn dặn dò Đới Kha như thường lệ – Ăn xong thì rửa tô của bây đi, dọn luôn cả cái hộp xốp kia nữa.
Lương Mạn Thu vội nói – Bác ơi, để con rửa cho ạ.
Đới Kha mừng ra mặt – Nó nói để nó rửa kìa.
– Tối nay con rửa.
– Đới Tứ Hải dứt khoát giao việc cho Đới Kha trước, rồi mới quay sang dặn Lương Mạn Thụ – Hộp cơm với đũa thì con vứt vào thùng rác, rồi đi với bác ra ngoài có chút việc.
Đới Kha tò mò – Đi đâu vậy ba?
Đới Tứ Hải đáp – Không phải việc của con, nhớ rửa chén đó.
Lương Mạn Thu dọn dẹp xong chỗ mình, lẳng lặng đeo cặp sách lên lưng, bụng bảo dạ chắc mẩm bác trai sắp đưa mình về lại thôn Sơn Vĩ.
Nào ngờ Đới Tứ Hải lại bảo – Cứ để cặp đây, không cần mang theo đâu, lát nữa mình còn về.
Lương Mạn Thu lại đặt cặp xuống, ngơ ngác chẳng hiểu mô tê gì, cứ thế trèo lên yên sau chiếc xe máy của Đới Tứ Hải.
Đới Kha chạy ra cửa hỏi với theo – Ba, hai người đi bao lâu thì về?
Đới Tứ Hải đáp – Nhanh thôi.
Rửa đồ xong thì lau nhà đi, đừng có suốt ngày dán mắt vào ti vi.
Đới Kha chẳng buồn đáp lại.
Ra đến cửa, Đới Tứ Hải còn dặn với A Liên, bảo cô làm sạch con ngỗng là có thể tan làm, phần việc còn lại để ông về xử lý nốt.
A Liên hỏi thêm một câu – Anh Hải, có việc gì gấp hả anh?
Đới Tứ Hải nói – Lát về tôi nói với cô saụ Chiếc xe máy chở một lớn một nhỏ vun vút lao đi trên


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡