Chương 34
biết thanh niên không đàng hoàng nào khác đâụ Trong lòng Đới Tứ Hải dấy lên một dự cảm chẳng lành – Cảnh sát Chương, có phải cậu nghi ngờ thằng con trai đưa Tiểu Thu đi là Đại D nhà tôi không?
Chương Thụ Kỳ cười – Ông chủ Đới, chúng tôi chỉ phỏng đoán thôi.
Cho hỏi chút, Đại D về nhà chưa ạ?
– Nó chưa về, chắc là sang nhà bạn học chơi rồi.
– Đới Tứ Hải đáp, không hiểu sao lại thấy hơi chột dạ.
– Mai là cuối tuần, nó vẫn thường chơi muộn mới về.
Đại D chắc không làm chuyện này đâu, nó chưa từng đến trung tâm bảo trợ xã hội, với lại cũng đâu thân với Tiểu Thu đến mức đó.
Chương Thụ Kỳ nói – Bọn trẻ bây giờ trưởng thành sớm hơn chúng ta ngày trước, nhiều lúc thật chẳng hiểu nổi suy nghĩ của chúng.
Đới Tứ Hải đáp – Lát nữa nó về tôi hỏi thử xem sao, có gì tôi báo lại cậu saụ – Vâng được rồi, cảm ơn ông chủ Đới, làm phiền anh quá.
Chương Thụ Kỳ cúp máy.
Đới Tứ Hải định gác máy, nhưng chợt nảy ra một ý nghĩ, ông chỉ nhấn nút gác tạm thời rồi nhìn danh bạ bên cạnh, bấm số máy bàn nhà họ Kim.
Bà nội nhà họ Kim nói một tràng tiếng Khách Gia quả quyết hai chị em nhà đó đều đã về, chẳng thấy bóng dáng Đới Kha nhà ông đâụ Đới Tứ Hải bèn nhấn nút gác máy, vừa định tìm số điện thoại của cậu bạn Cao Tử Ba thì ai dè, Đới Kha đã lù lù xuất hiện ngay trước cửa tiệm.
Đới Tứ Hải gác hẳn điện thoại về chỗ cũ, đứng dậy hỏi – Hôm nay bây về muộn cả tiếng đồng hồ, chạy đi đâu thế hả?
Nói xong, ông không khỏi sững người khi nhìn thấy phía sau Đới Kha còn có một cái đuôi nhỏ đang lẽo đẽo bám theo.
Lương Mạn Thu đeo chiếc cặp mới, niềm vui lộ rõ trên nét mặt, không còn vẻ rụt rè như lần đầu đến quán hồi nghỉ hè, nhưng vẫn ngoan ngoãn đến mức khiến người ta thương cảm.
– Bác ạ.
A Liên tò mò hỏi – Ủa, Tiểu Thu về rồi à?
– Cô bước lại gần véo nhẹ má Lương Mạn Thụ – Hình như gầy đi thì phải… Đới Tứ Hải bỗng dưng chẳng còn tâm trí nào để chất vấn hay mắng mỏ nữa.
Thấy Lương Mạn Thu cùng Đới Kha trở về, dường như vẫn giống những ngày hè hai đứa nô nghịch chán chê rồi về tiệm, ông lại như trước kia, gọi cả hai vào ăn cơm.
Lương Mạn Thu lại được ăn món cơm phủ thịt kho thơm nức.
Cô bé ăn như hổ đói, ngấu nghiến như thể muốn liếm sạch cả đĩa, y hệt lần đầu tiên đến tiệm.
Cơm vào bụng, cái bụng lép kẹp cuối cùng trông cũng đỡ hóp lại như bụng cún còi.
Nỗi cơ cực mà cô bé phải chịu đựng dường như hiện rõ mồn một qua cách ăn không chút giấu giếm trước mặt Đới Tứ Hải.
Ông cứ ăn một miếng lại nhìn sang cô bé một cái, bữa cơm này quả thật chẳng thấy ngon miệng chút nào.
Vừa ăn xong, Đới Tứ Hải định bụng hỏi chuyện Đới Kha thì một chiếc xe cảnh sát đỗ xịch ngay trước cửa tiệm.
Ngoài Chương Thụ Kỳ và thầy của anh ta, còn có một người đàn ông trung niên lạ mặt bước xuống xe.
Cái gì phải đến cuối cùng cũng đã đến.
Lương Mạn Thu theo phản xạ co rúm vai, nấp sau lưng Đới Kha.
Đới Kha thì bày thế phòng thủ như lúc chơi bóng, cánh tay bất giác vòng ra sau một chút che chở cho cô bé.
– Mày quen ông đó hả?
– Cậu khẽ hỏi.
Lương