Chương 33
lon ton chạy theo sau, rụt rè hỏi – Anh ơi, em về cùng anh được không ạ?
Bà nội từng dặn, ra ngoài phải nhanh tay lẹ miệng.
Vì cậu không ngỏ lời nên cô bé đành chủ động lên tiếng.
Sự quyết tâm hiện rõ trong đôi mắt Lương Mạn Thu, nhưng với Đới Kha thì dường như chỉ là một chuyện nhỏ chẳng đáng bận tâm.
Cậu đáp tỉnh bơ – Không về cùng anh thì mày định đi đâu?
Lương Mạn Thu mím chặt môi, ý cười chực trào nơi khóe mắt.
Đôi mắt to tròn trên gương mặt nhỏ nhắn chợt ánh lên niềm vui, không còn vẻ đờ đẫn đáng sợ nữa.
… Đới Tứ Hải cũng nhận ra hôm nay Đới Kha về muộn.
Thằng nhóc này trong mắt giáo viên là một học sinh cá biệt điển hình, học hành chẳng ra sao nhưng biết chừng mực, làm cán bộ lớp cũng có uy tín với bạn bè nên sai bảo rất được việc.
Mọi khi nếu cậu có ở lại trường chơi bóng thì đều báo trước vào buổi trưa.
Nếu bảy giờ tối mà vẫn chưa thấy con trai về, có lẽ Đới Tứ Hải đã phải gọi điện sang nhà họ Kim hỏi thăm, nhưng giờ thì ông vẫn còn đang bận một lúc nữa.
Đúng lúc này, chiếc điện thoại bàn ở quầy thu ngân lại reo vang, hẳn là khách quen gọi đặt giữ đồ ăn.
A Liên quen tay nhấc máy – A lô, tiệm Ngỗng quay Tứ Hải xin nghe ạ.
Đầu dây bên kia là giọng một thanh niên trẻ – Chào cô, tôi là Chương Thụ Kỳ ở đồn cảnh sát Thúy Điền, cho hỏi ông chủ Đới có ở đó không ạ?
– Ồ, có ạ, anh đợi chút nhé, tôi gọi anh ấy, đừng cúp máy nha.
A Liên đặt ống nghe xuống mặt bàn rồi chạy vào khu bếp nói nhỏ gì đó với Đới Tứ Hải đang chặt ngỗng, khiến một ông khách quen trông thấy bèn tủm tỉm cười đầy ẩn ý.
Đới Tứ Hải nghe xong thì gật đầu, để A Liên phụ giúp mở túi đựng phần thịt đã chặt, nhanh chóng bán nốt mẻ ngỗng quay cuối cùng.
Ông khách quen xách túi đồ ăn đi ra, không quên trêu ghẹo – Ông chủ Đới, tôi cứ ngỡ tiệm Ngỗng quay Tứ Hải thành tiệm vợ chồng rồi chứ.
Lần đầu bị trêu như vậy, Đới Tứ Hải thoáng ngớ người, rồi cười mắng – Dẹp ông đi.
A Liên chỉ cười trừ – Chú nói đùa hài thật, anh Hải sao mà để mắt tới mấy đứa con gái tỉnh lẻ như bọn cháu được, cháu chỉ là người làm thuê thôi ạ.
Cháu còn đang mong anh ấy tăng lương cho đây này.
Đới Tứ Hải vẫn chưa cởi tạp dề, bước đến bên quầy thu ngân nhấc điện thoại – A lô, cảnh sát Chương à?
Chương Thụ Kỳ nói – Ông chủ Đới, lại là tôi đây, làm phiền việc buôn bán của anh rồi.
Đới Tứ Hải đáp – Không có gì đâu, tôi cũng vừa chuẩn bị dọn hàng đây.
Có chuyện gì không ạ?
Chương Thụ Kỳ cho hay – Vẫn là chuyện của Tiểu Thụ Vừa rồi bên trung tâm bảo trợ xã hội báo cảnh sát nói con bé đã trốn ra ngoài, có một thằng bé ở ngoài phối hợp, đưa Tiểu Thu đi mất rồi.
Đới Tứ Hải từ từ ngồi xuống ghế, tay cầm ống nghe chống lên mép bàn – Tiểu Thu chạy theo một thằng con trai rồi sao?
Nghe thật khó tin, cứ như thể hai đứa rủ nhau bỏ trốn vậy.
Chương Thụ Kỳ nói tiếp – Theo lời bác bảo vệ ở đó thì cậu bé đó cao khoảng trên mét sáụ Tiểu Thu mới đến Hải Thành chưa lâu, vào trung tâm bảo trợ xã hội rồi thì chưa ra ngoài lần nào, chắc là không quen