Chương 9
một cái bàn tròn bằng gỗ đặt trên khay, ánh mắt của Chu Thần Diệp nhìn người đàn ông đối diện có chút ý vị, biết rõ còn cố hỏi "Kết quả kiểm tra sức khỏe của Tô Tô không có vấn đề gì chứ?" Sắc mặt của Tưởng Chính Trì lạnh đi đôi chút.
"Không có vấn đề gì." "Vậy thì tốt." Đối phương không tiếp lời, nhưng Chu Thần Diệp nhìn thấy rõ trong đôi mắt của anh là một sự mỉa mai thoáng qua.
Anh ta biết Tưởng Chính Trì không đồng ý với việc làm của mình, nhưng anh ta không còn cách nào khác.
Nguyễn Nam Tô không hề biết ẩn ý của hai câu nói này, nhưng hai người họ lại biết rõ trong lòng, bầu không khí nhất thời có chút lúng túng.
Chu Thần Diệp đang định nói chuyện để làm dịu không khí thì điện thoại di động trong túi quần đột nhiên vang lên.
Nguyễn Nam Tô ngồi bên cạnh anh ta, lúc anh ta rút điện thoại ra, cô vô tình thoáng thấy trên màn hình chớp chớp một chữ "Ngưng".
Sau đó cô bất ngờ nhìn thấy, biểu cảm trên gương mặt người đàn ông bỗng chốc thay đổi rõ rệt.
Chu Thần Diệp không nói một lời đứng lên, bước nhanh ra ngoài.
Quen biết hai năm nay, Nguyễn Nam Tô chưa từng thấy anh ta thất thố như vậy, sự bình tĩnh lý trí thường ngày hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại kinh ngạc và hoảng loạn.
Cô nhìn chằm chằm bóng lưng anh ta, trong lòng dâng lên nghi hoặc.
Tưởng Chính Trì lại tỏ ra rất bình tĩnh, tuy rằng anh không nhìn thấy là ai gọi điện thoại cho anh ta, nhưng có thể làm anh ta thất thố như thế thì trên đời này tìm không ra người thứ hai.
Là Tống Ôn Ngưng.
Cho đến khi Chu Thần Diệp đi xa, anh mới ôn hòa lên tiếng "Chúng ta ăn trước đi, chắc cậu ấy còn có việc, chưa biết khi nào mới quay lại." "Được..." Nguyễn Nam Tô đè nén nghi hoặc trong lòng, nhẹ giọng đáp lại.
Nếu chỉ có một mình cô thì ngược lại có thể chờ, nhưng Tưởng Chính Trì đang ở đây, cô cũng không tiện kéo người ta cùng chờ.
oOo Nhân viên phục vụ lục tục bưng đồ ăn bọn họ gọi lên, cuối cùng là một đĩa cua gạch.
Trước đây Nguyễn Nam Tô từng cùng Chu Thần Diệp ăn cơm với anh, biết anh thích ăn món này, bèn cười nói "Bác sĩ Tưởng, món cua mà anh thích ăn nhất này." "Không phải đã nói rồi sao, cô cứ gọi thẳng tên tôi là được rồi, đừng khách sáo như thế." Giọng nói của Tưởng Chính Trì rất nhẹ nhàng, lười biếng lại tao nhã, không hề mang theo sự công kích.
Nguyễn Nam Tô biết anh đã từng nói vậy, chỉ là bọn họ không tiếp xúc nhiều, tuy rằng quen biết nhau nhưng vẫn chưa tới bước thân thuộc, cho nên cô rất ngại gọi tên anh.
Rối rắm một lúc lâu, cô mới cẩn thận gọi một tiếng "Chính...
Chính Trì...." Giọng nói dịu dàng, mang theo một chút ý tứ thăm dò.
Thấy dáng vẻ thận trọng của cô, Tưởng Chính Trì bị chọc cười, không nói gì nữa.
Bên cạnh đĩa cua gạch có đặt một bộ tám món dùng để ăn cua, Thục Cẩm Hương là khách sạn hạng nhất ở Đông Thành, những người ăn cơm ở đây cũng rất đặc biệt.
Anh múc một chén cháo nhân sâm rừng, sau đó xoay khay chuyển qua trước mặt người đối diện "Tuy rằng kiểm tra sức khỏe của cô không có vấn đề gì, nhưng người quá gầy, vẫn phải bổ sung dinh dưỡng nhiều một chút." Nguyễn Nam Tô nhìn bát canh chuyển tới trước mặt mình, thấp giọng nói cảm ơn.
Nhìn dáng vẻ nhu thuận của cô, Tưởng Chính